THU CẢM
Nguyễn Hoài Phương



Khi những chiếc lá vàng rơi xuống
và bầu trời trở nên rất xanh,
khi những ḍng sông, những mặt hồ,
những con đường, những cánh rừng, tất

cả những ǵ quanh ta tự nhiên
vang giọng hát, khi không khí quanh
ta lúc nào cũng thoang thoảng một
mùi hương ǵ đó, và nhất là

khi cái đầu gối thỉnh thoảng vẫn
trở chứng lên cơn nhức nhối khó
chịu của ta tự nhiên trở nên
hiền lành, ngoan ngoăn, dễ bảo, khi

những đốt xương sống, xương cổ, xương
chân, xương tay ta không c̣n rên
rẩm, những bắp thịt, những sợi dây
thần kinh khắp nơi trên cơ thể

ta không c̣n bứt rứt nữa... th́
tự nhiên ta cũng cảm thấy yêu
đời, yêu người, tự nhiên ta cũng
muốn cất giọng hát ḥa cùng với

giọng của thiên nhiên của vũ trụ,
tự nhiên ta muốn cất tiếng gọi
tên em hay gọi tên ai đó.

@

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG


Home