Nguyễn Hoài Phương


Giọng Đọc: Trần Lệ Thủy



(Tặng anh Khế Iêm)

Khi những chiếc váy đủ mầu sắc
không c̣n ḷe x̣e nữa, những chiếc
quần cũng không c̣n dài lượt thượt
nữa, váy và quần càng ngày càng

ngắn lên, ngắn nữa, ngắn nữa, ngắn
đến không thể ngắn được nữa, mỏng
nữa, mỏng nữa, mỏng đến không thể
mỏng được nữa là mùa hè đă

đến rồi, a ha... trông ḱa, những
chiếc áo cũng không c̣n mớ ba
mớ bảy nữa, áo cũng ít dần,
mỏng dần và ngắn dần, ít đến

không thể ít được nữa, ngắn không
thể ngắn được nữa, và mỏng cũng
không thể mỏng hơn được nữa, để
những chỗ không cần che vẫn chỉ

là những chỗ không cần che, những
chỗ cần che cũng trở nên những
chỗ không cần che, để áo, và
tất nhiên là cả quần, cả váy

nữa chỉ c̣n là những khái niệm,
cũng như mùa xuân mùa hè mùa
thu mùa đông mùa nào th́ thơ
cũng chỉ là những khái niệm, có

những nơi, những chốn, những ngôi nhà
mà cái ǵ đặt vào cũng thành
của quư hết, có những cái đầu,
những trái tim, những cặp mắt, nh́n

cái ǵ cũng thành thơ hết cũng
như có những cơ thể khoác cái
ǵ lên cũng thành áo, thành quần,
thành váy và cũng đẹp hết, bài

thơ này tôi làm ngay giữa quảng
trường khi những ngày hè đă thực
sự bắt đầu và trước mặt, đằng
sau, bên phải, bên trái, nh́n đâu

cũng thấy những mỹ nữ, nh́n đâu
cũng thấy những nàng thơ của tôi,
những công chúa, công nương chỉ cần
nh́n thoáng qua đă thấy là hết

sức đa t́nh, đă thấy là muốn
ghé môi hôn lên tất cả, bài
thơ này tôi làm riêng cho em,
riêng cho các bạn, những cô gái

rực rỡ, tươi thắm và nồng cháy,
những nàng thơ đáng yêu tha thiết,
nàng tho của mùa hè, của tôi.

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG


Home