ĐÀN BÀ
Nguyễn Hoài Phương



Người đàn bà mặc váy là người
đàn bà, người đàn bà mặc quần
ḅ vẫn là người đàn bà, người
đàn bà lúc nào cũng là người

đàn bà, tức là cũng son phấn,
đầu tóc, quần áo, găng tất, giầy
dép, là chạy theo đủ thứ mốt
miếc trên đời, là cửa hàng cửa

họ, là hay nghe, hay nói, đồn
đại, một thành mười, mười thành trăm,
chuyện ngồi lê đôi mách, nhà này,
nhà kia, quả trứng thành con voi,

con kiến thành con ḅ, vân vân...
vân vân... và... vân vân... người đàn
bà chỉ biết chuyện của người đàn
bà không cần biết chuyện của người

đàn ông, người đàn ông mặc quần
ḅ chưa chắc đă thật sự là
người đàn ông, người đàn ông mặc
váy, dù ngắn, dù dài cũng chắc

chắn không c̣n là người đàn ông,
người đàn ông mặc tạp dề thành
người đàn bà, tức là cũng nấu
cơm, rửa bát, quét nhà, cũng trông

em, trông con, trông cháu, cũng lau
ghế, lau bàn, lau sàn, lau cửa
sổ, cửa kính, cũng đi chợ, đi
búa, cũng gạo mỳ, thịt cá, muối

mắm, rau quả, cũng một ngày mấy
lần thu dọn sắp xếp nhà cửa,
pḥng người lớn, pḥng trẻ con, pḥng
khách, pḥng ăn, rồi bếp, rồi nhà

tắm, rồi ban công, tầng hầm, tầng
mái chỗ nào cũng phải sạch sẽ
ngay ngắn, ngăn nắp, cũng một tuần
phải mấy lần tiếp khách, mà tiếp

khách th́ trong tủ lạnh phải đầy
thức ăn, trên giá phải đầy nước
ngọt, nước suối và cái chính là
đầy bia rượu hảo hạng, người đàn

ông không cần mặc váy của người
đàn bà vẫn trở thành người đàn
bà, người đàn ông mặc tạp dề
vào là trở thành người đàn bà,

người đàn bà lúc nào cũng là
đàn bà, thế giới này là của
người đàn bà, và bài thơ, và
câu chuyện kể về người đàn bà

này cũng v́ thế mà chẳng phải
một ngoại lệ.

@

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG


Home