CHỦ NHẬT, GIO ƯỜNG&
Nguyễn Hoi Phương


Người đn ng, khng hiểu sao sng
chủ nhật no cũng đến gio đường,
cũng tm đến đng chiếc ghế nơi
c chiếc ghế của người đn b

đặt bn cạnh. Trước mặt người đn
b lc no cũng l quyển kinh
thnh dy cộp v người đn b
lc no cũng chỉ ch tm đến

quyển kinh thnh m chẳng hề để
g đến ai, lại cng chẳng
hề để g đến người đn
ng lc no cũng ngồi bn cạnh

mnh, mặc kệ người đn ng muốn
lm g th lm, kệ ng ta
giở tờ giấy v cy bt lc
no cũng mang theo trong người ra

viết hoặc vẽ những hnh vẽ kỳ
quặc hoặc những g đ m c
lẽ cũng c cht nghĩa no
đ, cht nghĩa m chẳng ai

hiểu nổi, kể cả chnh ng ta
cũng khng hiểu nổi, kệ ng ta
viết chn, vẽ chn th gấp tờ
giấy cất vo ti cng với ci

bt rồi chuyển sang đếm xem chủ
nhật ny c bao nhiu người ngồi
trong gio đường, thấy hng ghế đầu
tin hm no cũng c gần chục

đứa trẻ từ lớp hai đến lớp
mười, thấy bọn trẻ cng ngy cng
lớn v c nhiều đứa cn lớn
hơn cả những người lớn ngồi ở

mấy hng ghế đằng sau chng, thấy
nhiều người lớn cng ngy cng to
ra nhưng cũng c nhiều người lớn
cng ngy cng b lại, b hơn

cả bọn trẻ con ngồi ở hng
ghế trước mặt họ, thấy cả người
lớn v trẻ con ai nấy đều
trật ự, đều hướng mắt về pha

bục giảng nơi c ng cha cố
ru tc bạc phơ, quần o khăn
khố di lụng thụng, lc no cũng
thao thao bất tuyệt một điều g

đ m chẳng hiểu những người ngồi
dưới c hiểu g hay khng, cũng
chẳng hiểu l họ đang lm g,
hay nghĩ g, th dụ như chẳng

hiểu người đn ng nghĩ g, ng
ta đang nghĩ về những đứa trẻ
con ngồi ở hng ghế pha trước,
về những người lớn v nhỏ ngồi

rải rc khắp nơi trong gio đường
hay đơn giản chỉ l nghĩ về
người đn b ngồi bn cạnh, người
đn b vẫn thường lm ra vẻ

chẳng để g đến ai, lại
cng chẳng để g đến người
đn ng nhưng hm chủ nhật no
cũng tm đến chiếc ghế cạnh chiếc

ghế của người đn ng ở một
gc gio đường.

@

NGUYỄN HOI PHƯƠNG


Home