CHIỀU BUỒN (VÔ CỚ)
Nguyễn Hoài Phương



Nếu có thể được, tôi xin gọi
ngay chiều nay là chiều chủ nhật.
Chiều chủ nhật th́ bao giờ cũng
buồn, và lại càng buồn hơn khi

chẳng hiểu v́ sao mà buồn, (cái
này đă có người nói rồi), bao
giờ cũng có tiếng chuông giáo đường,
(cả cái này cũng đă có người

nói rồi), nhưng buổi chiều nay của
tôi mặc dù không có tiếng chuông
nào th́ cũng đă buốn nẫu ruột
nẫu gan, buồn đến nỗi tôi muốn

đặt tên nó là chiều chủ nhật,
một buổi chiều chủ nhật chẳng có
ǵ đáng nhớ mà cũng chẳng dễ
quên, không có tiếng chuông ngân cũng

chẳng có tiếng kinh cầu trong các
giáo đường, (đấy là tôi nhắc lại)...
Chiều chủ nhật này, vậy th́ tôi
ngồi không lạnh mà co ro một

ḿnh trong một góc nhà buồn như
một góc giáo đường nh́n ra ngoài
trời mưa giăng giăng như cả mấy
ngày nay lúc nào cũng mưa giăng

giăng và chập chờn ánh điện mờ
ảo như cả mấy ngày nay lúc
nào ánh điện cũng mờ ảo, chập
chờn, mơ mơ hồ hồ đến nỗi

chẳng biết sáng trưa chiều tối lúc
nào vào lúc nào... Chiều chủ nhật
này, vậy th́, tôi ngồi một ḿnh
trong một góc nhà buồn như một

góc nhà kho, khắp nơi chất đầy
thức ăn mà chẳng muốn cũng chẳng
ăn được cái ǵ nh́n ra đường,
nơi lác đác mấy người qua lại,

người nào cũng hấp tấp vội vội
vàng vàng, cắm cúi bước những bước
thật dài và cũng buồn śu sịu...
Chiều chủ nhật này, vậy th́, c̣n

ǵ nữa... tôi ngồi một ḿnh trong
một góc nhà buồn như một góc
trại lính, nh́n mấy nẻo đường nẻo
nào cũng vắng huơ vắng hoắt và

buồn cái buồn chẳng có lư do
ǵ rơ ràng, buồn đến nỗi bất
chợt tôi cũng muốn che miệng ngáp
một cái thật dài, buồn từ ngoài

buồn vào, từ trong buồn ra như
thế này th́ mới thực sự gọi
là thấm thía, thấm thía đến nếu
bảo buồn như chấu cắn hay như

chó nhai giẻ rách như người ta
vẫn hay bảo th́ cũng chỉ là
những cái buồn vậy vậy mà thôi...
Ư tôi muốn... Nhưng mà... thôi & Tôi...

cũng khỏi giải thích &.

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG


Home