CÂU CHUYỆN KỂ LÚC MẤT ĐIỆN
Nguyễn Hoài Phương



Phim đang hay! Trong lâu đài cổ,
không phải một mà là hai ba
hoặc nhiều hơn, có lẽ đến cả
một nhóm tội phạm đă phát hiện

ra mấy anh cảnh sát và đă
sẵn sàng đối phó, tên nào cũng
lăm lăm tay dao, tay súng, đạn
cuốn khắp người, mặt mũi hằm hằm

hằm hằm, chắc chắn là sắp đến
cảnh quyết đấu hồi hộp nhất, ngoài
sân bay quốc tế, trên chiếc bô
ing bảy không bảy với mấy trăm

hành khách đủ các quốc tịch sắp
sửa cất cánh, quả bom hẹn giờ
trong khoang chứa hàng chỉ c̣n mấy
phút nữa, đồng hồ đang tích tắc,

tích tắc nhích từng giây một th́...
mất điện. Thế là cũng mất toi
luôn bao nhiêu công chờ đợi từ
mấy tuần nay, mất công cài đặt

chương tŕnh, công chuẩn bị máy thu,
máy phát, chuẩn bị băng đĩa để
thâu lại, bộ phim đoạt đến mười
mấy cái Ot - ca chứ đâu có

ít ỏi ǵ. Lại c̣n cảnh ở
khách sạn cô cảnh sát, nhân vật
chính xinh đẹp bị đánh thuốc mê
chẳng biết bằng cách nào mà đă

tỉnh lại và đă t́m cách mở
được cửa pḥng giam với mấy lần
khóa để leo lên sân thượng nơi
có chiếc máy bay lên thẳng sắp

sửa cất cánh nữa, chẳng biết rồi
cô có khống chế được tên phi
công bắt hắn bắt hắn bay ngay
ra phi trường hay không, lại c̣n

bao nhiêu cảnh gay cấn khác nữa
chứ... Tức thật, tức thật, tức mấy
cái ông sở điện lực này thật,
đang yên đang lành, sao mấy ông

lại nhằm, nhè đúng lúc này mà
cắt điện. Đúng là cái bọn điên
nặng. Tức quá, tức quá, tức lây
sang cả bà xă đă không thông

cảm th́ chớ lại c̣n cằn nhằn,
c̣n nhân dịp lợi dụng sai phái,
đằng nào cũng không xem được rồi,
thôi th́ tiện thể ông lau cho

tôi cái nhà, với mấy cái cửa
sổ. Mà đă thế, từ sáng, bà
cũng chỉ có mỗi việc là quanh
ra quẩn vào, ngắm ngắm vuốt vuốt

chứ có thèm nấu cơm nấu nước
ǵ đâu. Thế là bữa tới lại
nhịn là cái chắc, ngày chủ nhật
đáng lẽ vui vẻ, cuối cùng v́

mất điện mà trở thành vô duyên,
trở thành ngớ ngẩn, trở thành ngày
tức tối nhất trên đời, bực ḿnh
quá mà chẳng làm cái ǵ được...

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
May 12, 05


Home