CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH
Nguyễn Hoài Phương



Như mấy người khác, c̣n mấy người
khác th́ chẳng biết thế nào, mấy
ngày Giáng Sinh cũng chẳng có chương
tŕnh ǵ, nghĩa là chẳng đi chơi đâu

xa, chẳng làm khách khứa nhà ai,
cũng chẳng mời ai làm khách khứa
nhà ḿnh, chẳng bày vẽ mua sắm
quà cáp cũng chẳng nấu nướng ăn

uống... chỉ ngủ, ngủ li b́ suốt
mấy ngày liền, ngủ như chưa bao
giờ được ngủ là ǵ để đến
khi tỉnh dậy dụi dụi mắt thấy

cái ǵ cũng khác, cứ tưởng Giáng
Sinh này không có tuyết vậy mà
tuyết vẫn trắng đến lóa cả mắt,
th́ ra trong lúc ḿnh ngủ tuyết

đă rơi lúc nào không biết, cũng như
không biết ai mang về đầy một
nhà thức ăn, trông ḱa, bia rượu,
bánh trái, mứt kẹo, hoa quả..., cái

ǵ cũng ê hề, lại có cả
mấy quyển sách nữa, loại truyện trinh
thám mà ḿnh thích nhất, khéo thế,
lại để ngay chỗ mà ḿnh dễ

thấy nhất, tức là ngay dưới gốc
cây thông Nô en, mà chính cái
cây không Nô en này mấy hôm
trước cũng đâu đă có bây giờ

hiên ngang đứng sừng sững giữa nhà,
điện nến nhấp nháy tưng bừng đủ
mầu, trên cành dưới gốc đầy những
gói quà nhỏ quà lớn bầy đặt

rất nghệ thuật, phân vân măi chẳng
biết làm ǵ..., thôi th́ nhặt đại
quyển sách, xách đại chai rượu với
cái ly nhỏ về pḥng này ngồi

ghếch chân lên bàn một ḿnh nhâm
nhi, vừa đọc vừa nh́n qua cửa
sổ xuống khoảng sân đầy tuyết trắng,
vắng ngắt, trống trải như đầu óc

tự nhiên cũng cực kỳ trống trải,
cực kỳ thiếu vắng, vắng ǵ, vắng
ai, vắng Chúa chăng... Ôi! Giáng Sinh...
Giáng Sinh.... Giáng Sinh... Ôi! Chúa tôi...

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG


Home