CÀ PHÊ
Nguyễn Hoài Phương



Mới mấy giờ sáng, bảnh mắt đă thấy
thằng bạn đập cửa rủ xuống quảng trường
cà phê cà pháo. Quán vừa khai trương,
cà phê Buôn mê thuột hẳn hoi, vừa

đi hắn vừa lải nhải quảng cáo, uống
làm giàu cho bọn tư bản măi rồi
nay mới có dịp uống ủng hộ bà
con anh em, ủng hộ đồng bào, ủng

hộ tổ quốc thân thương bao nhiêu năm
xa cách của ḿnh... Vào quán, trong lúc
ngồi chờ cà phê đưa ra tôi có
dịp gật đầu chào ông chủ quán, gật

đầu chào bà chủ quán, gật đầu chào
mấy chàng vệ sỹ đầu đinh gân guốc,
xăm xăm, trổ trổ đầy người, tiện thể
gật đầu chào luôn cả mấy em tiếp

viên đang nhộn nhịp đi ra đi vào,
em nào cũng áo hở ngực hở rốn
hở nách, em nào cũng váy ngắn cũn
cỡn hở hết cả mông cả đồ. Đang

lúc thằng bạn tôi bảo đấy là cách
ông chủ bà chủ cho ḿnh ăn sáng
bằng mắt miễn phí, tôi chợt nghe tiếng
chuông điện thoại réo vang, nghe luôn tiếng

ông chủ a lô a lô ầm ầm
ầm ầm vào trong máy, th́ ra là
ở đâu đó có người nào đang gọi
ông ta đặt hàng: A lô, a lô &

cà phê cứt chồn à, ừ th́ cứ
tạm cho anh năm mươi gói, ừ
tức là năm mươi ki lô gam, ừ
a lô, c̣n chè trảm mă nữa à,

th́ cũng cứ tạm cho anh năm mươi
ki lô gam luôn, à ừ mai cũng
thế, không lo không lo, không ế đâu
mà sợ... Th́ tất nhiên là chẳng ai

sợ. Nhưng tôi nghe mà rùng hết cả
ḿnh. Ngày nào cũng bằng này cà phê
th́ người ta phải lấy bao nhiêu là
cứt chồn cho xuể. Ngày nào cũng bằng

này chè th́ người ta phải cắt biết
bao nhiêu là cổ ngựa... Thôi! Thôi! Thôi
chẳng cần phải làm tính làm toán ǵ
đă thấy bọn này nói phét một tấc

đến trời, chẳng ai tin được. Nghĩ thế,
song tự nhiên tôi vẫn cảm thấy lợm
lợm buồn nôn ở cổ họng, giả sử
là nó không nói phét, giả sử tí

nữa nó bê ra cho ḿnh cốc cà
phê tức là cốc cứt chồn thật th́
liệu ḿnh có dám nhắm mắt nhắm mũi
liều lĩnh mà uống hay không nữa. Chết

thật! Chết thật! Chưa uống tí nào mà
ḿnh đă muốn ọe. Khốn nạn! Cà phê
Cà pháo.

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
07262004


Home