BỮA ĂN
Nguyễn Hoài Phương



Rửa con gà già cho vào nồi
áp suất, vo nắm gạo bỏ vào
nồi cơm điện, thêm tí rau, tí
mắm, tí muối nữa là có thể

thành bữa ăn. Chỉ mấy động tác
tưởng như ai cũng làm được, vậy
mà thật sự lại chẳng đơn giản
tí nào. Cùng mua ở một cửa

hàng, cùng là con gà già, cùng
rửa sạch rồi cho vào nồi áp
suất, ấy vậy mà trong khi con
gà của người này trông cứ như

và thật sự là một con gà
luộc th́ con gà của người kia
khi đụng đến lại chỉ là một
đống bèo nhèo, thịt chẳng ra thịt,

xương chẳng ra xương, tất cả đều
mủn ra, nhạt thếch. Và thế là
bữa ăn đáng lẽ phải có với
người này đă trở thành bữa ăn

th́ với người kia lại trở thành
một sự tra tấn. Cũng như thế,
cùng là nắm gạo mua ở chợ,
cùng vo sạch, cùng cho vào nồi

cơm điện, ấy vậy mà khi mở
ra, trong khi nắm gạo của người
này đă thành cơm th́ nắm gạo
của người kia lại thành cháo hoặc

thành một thứ ǵ đó không thể
đặt tên cũng không thể tưởng tượng
nổi. Và như thế là bữa ăn
ấm cúng mong chờ chỉ đến với

người này mà chẳng đến với người
kia. Và một bài thơ, đôi khi
cũng giống như một bữa ăn, cũng
câu chuyện ấy, cũng vốn từ vựng

ấy, vậy mà chẳng biết tại sao
với người này, lúc này lại trở
thành bài thơ th́ với người khác,
lúc khác lại măi măi vẫn chỉ

là một thứ ǵ đó không thể
đặt tên cũng không thể tưởng tượng.

@

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG
10/13/05


Home