THỜI ĐẠI NÀY
Nguyễn Đăng Tuấn



thời đại này, chu choa
ui toàn thiên tài không
hà. Tui th́ xài thể
thơ hổng thèm theo h́nh
thức cũ để để phá
nát đi cái định kiến
“toàn hảo” trong cuộc
đời này. Chu choa ui,
Tự Đức cũng toàn bài
thơ “toàn hảo” đó thui.
Nhưng đất nước đắm ch́m
trong u tối triền miên,
Nguyễn Trường Tộ bảo rằng
cái xứ “Bạch Qủy” đó
ǵ mà đèn chốc ngược
thế mà cháy. Nước lại
ai đời chảy lên. Tự
Đức cùng “triều thần” gạt
phắt đi ngay. “Toàn tṛ
xiếc. Làm sao mà đèn
dầu lạc lại dốc ngược
mà cháy? Nước phải đổ
xuống mới chảy. Toàn tṛ
lừa đảo của bọn Bạch
Qủy thôi”. Ui cha ui,
cũng như thế, ngày hôm
nay, thiên hạ chỉ lo
ôm cái “Tự Đức” vào
ḷng. Mà sao c̣n nh́n
ra nổi cái chuyên chở
cái phá tung, cái sát
phạt lũ ác gian ngày
hôm nay. Quay ra chửi
tui tan tành xí quách.
Tui th́ con đường trước
mặt mà đi. T́m ra
được Bá Nha Tử Kỳ
mà đi. Xá chi mấy cái
“Tự Đức” mù ḷa chỉ
lo quẩn đầu trong cái
đèn dầu - không sao mà
dốc ngược được. Mải c̣n
lo cái nước chảy xuôi.
Sao mà thấy nước chảy
ngược lên mà Tự Đức
được. Ui, đèn điện treo
ngược vẫn cháy sáng đó
thui. Cái bồn nước công
viên ở Paris cả thời
hai thiên niên kỷ trước
chẳng chảy ngược đó sao.
Cũng vậy, với lũ gịi
th́ xài thơ tân h́nh
thức mà dũa bọn gịi
nhân loại đó thui - Ui
cha ui, ai la th́
cứ la, c̣n tui th́
cứ ngựa mải chân bon
mà bôn ba cuộc đời

NGUYỄN ĐĂNG TUẤN
ngày 16 tháng 10 năm 2004


Home