NÀNG
Nguyễn Đăng Tuấn



nàng có đôi tay mướt
chẳng khước từ sự sống
trên bàn tay chàng. Năm
ngón tay nũng nịu bíu
lấy bờ vai. Giữa những
nụ hôn nồng cháy. Nàng
thoát xác thành cánh chim
bạc má. Mỏ chu chíu
chít gọi lấy người. Hừng
đông rực sáng. Đôi bờ
ngực nhấp nhô, muôn tơ
óng ánh. Đếm thần tiên
bằng từng đó ánh mắt
ngời. Cơn băo lửa vỡ
bùng từ những tiếng kêu
bằng môi thơm cháy bỏng

Đôi khi tôi cũng chẳng
nhớ ǵ, chỉ biết vỗ
đêm bằng tiếng hát. Bởi
hương lúa mùa chiêm ai
đă gặt. Hương mái tóc
c̣n nằm trong mái rạ.
Những cánh rừng xanh biếc
nhễu phù dung. Tiếng kêu
khẽ giữa muôn vàn gió
lộng, c̣n oan khiên nhẹ
cắn lấy vai người. Mùi
gỗ mới thơm đời vun
toả lại. C̣n khát khao
riêng từng buổi mong chờ.

NGUYỄN ĐĂNG TUẤN
(ngày 9 tháng 6 năm 2005)


Home