TEST
Nguyễn Cảnh Nguyên



Nếu có thể, bạn cứ kín đáo
làm một cái e-mail khác với
những cái mà bạn đă hoặc đang
sử dụng, sau đó bạn viết và

gửi một cái thư (tất nhiên là
nặc danh) tới tất cả người thân,
bà con, họ hàng, bạn bè ở
gần cũng như ở xa, cũ cũng

như mới, sơ sơ cũng như thắm
thiết, tốt cũng như xấu, giầu cũng
như nghèo, lớn cũng như bé, bạn
sang cũng vậy mà bạn hèn cũng

vậy... nói chung là không cần phân
biệt tuổi tác, giới tính, địa vị,
giai cấp, chính kiến, tôn giáo -- phân
biệt làm cái ǵ cho mệt -- cứ

nhớ được ai là bạn gửi ngay
cho người đó, xin bạn đừng ngại,
bạn đừng tưởng là khó, v́ thực
sự công việc không khó như bạn

tưởng, và số người mà bạn biết
cũng như số người biết bạn thực
sự cũng chẳng được đông, được nhiều
(đến không thể đếm nổi) như bạn

nghĩ, nhiều khi nó chỉ là một
con số hữu hạn, khiêm tốn đến
có thể bạn sẽ không thể tưởng
tượng được là tại sao bạn lại

lẻ loi, cô đơn giữa cuộc đời
này như thế. Vậy, nếu có thể,
xin bạn cứ viết rồi gửi cái
thư nặc danh đó cho tất cả

những người ấy, thông báo cho họ
biết rằng bạn đă qua đời. Xin
bạn đừng sợ, trước sau ai chẳng
phải một lần qua đời, vậy th́

phải làm quen với khái niệm ấy
cũng là một việc cần thiết. Xong
công việc này rồi th́ bạn chỉ
c̣n có mỗi một động tác (hay

là nhiệm vụ, nếu bạn thích oai)
là ngồi chờ hồi âm, khi đó
bạn sẽ biết thiên hạ (một thiên
hạ rất nhỏ nhưng rất quan trọng

của đời bạn) nghĩ về bạn như
thế nào để rồi bạn sẽ thấy
là bạn mới vô nghĩa làm sao
giữa cuộc đời này và do đó

nếu có thể th́ bạn cứ yên
tâm mà xuôi tay nhắm mắt thực
sự ngay sau đó và bạn biết

thế nào là cái chết hạnh phúc.

@

NGUYỄN CẢNH NGUYÊN
05/23/2005


Home