KHẤT
Nguyễn Cảnh Nguyên



„Việc hôm nay chớ để đến ngày mai“

Tự nhủ rằng đêm sẽ cố gắng
dậy để làm cái ǵ đó, để
rồi cả đêm cũng chẳng dậy được
lần nào, nghĩa là chẳng làm được

cái ǵ, khất lần khất lượt, khất
đến năm giờ sáu giờ để rồi
năm giờ sáu giờ qua lúc nào
cũng chẳng biết, chẳng dậy được, nghĩa

là cũng chẳng làm được cái ǵ,
lại khất nữa, khất tiếp, khất đến
bảy giờ tám giờ để đến bảy
giờ tám giờ vẫn cứ chung

thủy nằm yên trong chăn, nghĩa là
cũng vẫn chẳng làm được cái ǵ,
lại khất nữa, khất tiếp lần nữa,
khất đến chín giờ mười giờ để

rồi đến chín giờ mười giờ vẫn
thấy bất động, vẫn không nhúc nhích
được bộ phận nào của cơ thể,
nghĩa là vẫn chẳng làm được cái

ǵ, chỉ mấy lần khất là hết
buổi sáng, lại thêm mấy lần khất
nữa là hết buổi trưa, lại thêm
mấy lần khất nữa là hết buổi

chiều, tức là hết ngày lúc nào
không biết, hết ngày khất đến đêm
khất, khất hết ngày này đến ngày
khác, hết đêm này đến đêm khác,

bất cứ lúc nào cũng có thể
t́m được lư do ǵ đó để
khất, để không phải làm ǵ, để
rồi cuối cùng lại kêu là cả

đời chẳng làm được cái ǵ, thực
chất của vấn đề chính là ǵ,
chẳng ai biết, chẳng ai thích nói,
muốn nói hoặc lỡ nói, nhưng có

những lúc làm biếng được th́ sẽ
có những buổi, những ngày, những tháng,
những năm và kết cục là sẽ
có rất nhiều thời gian giành cho

sự làm biếng, kết cục là có
khi cả cuộc đời của họ, ngoài
sự lay lắt sống và lay lắt
làm biếng ra, chàng và nàng vẫn

chỉ biết lần lữa khất và khất,
khất, khất nữa, khất măi, khất suốt.

@

NGUYỄN CẢNH NGUYÊN
06/15/2005


Home