KẺ MẤT MẶT
Nguyễn Cảnh Nguyên



Theo năm tháng, dần dần những người
xung quanh hắn ai rồi cũng h́nh
thành một khuôn mặt. Riêng hắn th́
dù cố gắng lắm, dù hắn thử

làm mặt bằng b́a cứng, bằng giấy
bồi, bằng đá, bằng gỗ, bằng sắt,
bằng sáp... nói chung là bằng đủ
các kiểu loại vật liệu, kể cả

loại vật liệu bằng đất, thậm chí
đất bùn, rất rẻ, gần như cho
không và có thể làm đi làm
lại, nhưng rồi hắn vẫn chẳng thấy,

chẳng biết mặt ḿnh thế nào. Hắn
soi vào gương, soi xuống nước, soi
vào mặt, vào mắt, vào tâm hồn
người này người khác*, soi vào chỗ

nào cũng chẳng thấy mặt hắn. Tức
lên hắn giơ tay tự tát hẳn
vào mặt song hắn không cảm thấy
đau cũng không cảm thấy ǵ cả,

không thấy ngứa, không thấy rat, không
thấy chai, và đến lúc ấy hắn
mới biết th́ ra mặt hắn đă
bị ai vác đi từ lúc nào.

NGUYỄN CẢNH NGUYÊN
04/14/2005

Ghi chú: -* Cứ làm như ai cũng có tâm, có hồn như hắn vậy


Home