ĂN ỐC
Nguyễn Cảnh Nguyên



Thằng chồng đi làm xa, mấy tháng
mới về một lần nhưng lần nào
cũng có quà là một loại đặc
sản ǵ đó cho cả làng, tức

là cho cả cộng đồng, lần nào
cũng tổ chức nhậu nhẹt lu bù
khét mấy ngày liền, vui anh vui
em có khi đến quên cả con

cái, say ḅ ra đến quên cả
vợ, làm con vợ nhiều phen mặt
sưng mày xỉa trông đến là khó
chịu, nhiều người bảo thằng này thích

vui, cứ có cơ hội vui được
là vui, được mấy ngày nghỉ chắc
là nó vui bù, vui cho bơ
những ngày đầu tắt mặt tối ở

chỗ làm việc, nhưng lại cũng có
người bảo có khi thằng này lại
có bồ bịch ǵ ở đằng kia
rồi, mà thói đời th́ có mới

nới cũ, không thiết ǵ đến vợ
đến con nữa có ǵ là lạ,
lại có người c̣n đi xa hơn,
tỏ vẻ thông cảm, ỏn xót, nỉ

non với con vợ, ông ăn chả,
bà ăn nem, nó đă vậy rồi
th́ mày cũng tội quái ǵ mà
phải giữ ǵn, cứ ăn chơi bừa

đi, có ṃn được đi đâu tí
nào mà phải tiếc, lẳng lơ th́
cũng ra ma, chính chuyên chết cũng
đưa ra ngoài đồng, nói hoài, nói

măi, ngày một ngày hai rồi con
vợ cũng chuyển, tức là cũng tí
tởn, quần quần áo áo, lén lén
lút lút bám càng một thằng trẻ

hơn đến cả chục tuổi, cái hay
là lúc chuyện xảy ra rồi, cả
làng, tức cả cộng đồng cũng chẳng
ai nói ǵ, ai cũng nghĩ đấy

là chuyện tất nhiên, thế chiến quốc
thế xuân thu gặp thời thế thế
thời phải thế, cho đến khi thằng
chồng lại về lần nữa cũng vẫn

chẳng ai hé miệng nói nửa lời,
và đến lúc như mọi khi nó
mời đến nhà ăn đặc sản th́
ai cũng đến một cách vui vẻ,

và sẽ chẳng có chuyện ǵ đáng
nói nếu không biết vô t́nh hay
hữu ư mà quà lần này nó
mang về lại là mấy xô ốc,

nh́n con nào con ấy vừa to
vừa béo, luộc lên chấm nước mắm
chanh gừng ngon không thể tưởng tượng
được, để bà con ta vừa được

một phen tha hồ thưởng thức, ốc
th́ lạ miệng quá đi rồi, lại
tha hồ cười bể bụng, quả vậy
ở đời nhiều lúc chẳng biết thằng

nào ăn ốc thằng nào đổ vỏ.

@

NGUYỄN CẢNH NGUYÊN
10/23/2005


Home