MIỆNG LƯỠI MÔN ĐỒ
Linh Vũ

Miệng Lưỡi Môn Đồ
Giọng Đọc: Phạm An Nhiên





Anh cũng chỉ là hạt cát mang nỗi
buồn vũ trụ lăn với thời gian mài
nhám chỗ dư thừa. Nếu em nối lại
hai không gian giữa đôi bàn tay úp
ngửa th́ cuộc đời chẳng phải nhăn nheo.
Một ngày em khóc, một thoáng em cười
cũng chỉ bớt đi chút hao ṃn thể
xác. Ngồi nói chuyện t́nh yêu như kinh
Koran rớt trên đầu tử tội đang ôm
hết mặt trời. Mà anh cứ tưởng ḿnh
Thượng Đế. Nếu anh gom đủ ngôn từ
để bỏ vào mắt em, lấp đầy vết
sâu trăm năm thầm lặng th́ anh c̣n
ǵ giữ lại hôm nay. Vẫn là hạt
cát em thường đi qua mỗi sáng, vẫn
lăn đều nghe tiếng gió gọi nhau. Anh
xầm x́ như lá điên giữa vũng đen
phần nửa mặt trời. Nếu gọi là đau
th́ không phải ra đi từ hai lồng
ngực, mà nơi em tay dày quá lớp
nhiệm màu. Tiếng em buồn của thời gian
làm nhăn hơi thở của một ngày như
chưa được đi qua. Anh vẫn gọi em
hạt bụi giữa hai không gian quá cũ.
Sợi tóc th́ dài thời gian đen trắng,
anh th́ câm đầy một túi cội nguồn.
Em vẫn đi qua mỗi sáng. Âm thanh
như hồi chuông trong đền thờ sánh đặt
trên miệng lưỡi môn đồ. Thôi th́ em
hăy quay lưng lại, không gian, thời gian
chẳng c̣n có thật, chỉ c̣n anh viên
sỏi chứa chật nỗi buồn phiền. Thế gian

LINH VŨ


Home