CHỈ NHỮNG CON NGƯỜI LÀ KHÔNG C̉N THẤY LẠI
Kim Yến



Những ngôi nhà không c̣n nữa, những
tường kiên cố tưởng tồn tại vĩnh
viễn đă biến thành những đống đổ
nát. Những con đường không c̣n nữa,

trong chốc lát nó bị bẻ găy,
sụp xuống, biến dạng, không c̣n h́nh
hài. Không c̣n nữa, những nhà hát,
những viện bảo tàng, những công tŕnh

thế kỷ. Không c̣n nữa những quảng
trường, những công viên cho những đôi
t́nh nhân, không c̣n nữa những rừng
cây... Những chiếc máy bay ngẩn ngơ

bay giữa những tầng mây, ở dưới
này, không c̣n nữa những đường băng
dài cho nó hạ cánh. Những con
tầu dập dềnh ngoài khơi xa, ở

trong này, không c̣n nữa, những hải
cảng cho nó cập bến. Không c̣n
nữa, những nhà ga cho những chuyến
xe lửa... Tất cả, không c̣n nữa...

Nhưng chắc chắn là người ta sẽ
xây dựng lại tất cả. Hai hay
ba chục năm sau, ở xứ này,
những công tŕnh sẽ lại mọc lên

đàng hoàng hơn và to đẹp hơn.
Những con đường sẽ dài hơn rộng
hơn, những ngôi nhà sẽ to hơn
cao hơn, để dấu vết của trận

sóng thần khủng khiếp chẳng c̣n ai
thấy nữa. Đúng thế, người ta có
thể làm lại, để có thể thấy
lại tất cả, trừ những sinh linh,

những đôi t́nh nhân già và trẻ,
những cô bé chú bé ngộ nghĩnh,
những chàng trai, những cô gái biết
yêu và chưa biết yêu..., tất cả

những con người đă ra đi hôm
nay là sẽ chẳng bao giờ c̣n
có thể thấy lại.

KIM YẾN
Jan 2, 05


Home