NHỮNG GIỌT CÀ PHÊ ĐEN
Khê Kinh Kha



đă qua rồi em ơi, đă qua rồi
không biết tại ai mà ḿnh phải ra
đi, xa cách biết bao con đường xưa
bóng mát, những gịng sông ố những biển cát

những rừng núi bao la cùng những đêm
trăng thơ thẩn, những mộng ước trong quán
cà phê, những suối tóc ngang vai mềm
như gió, những áo dài, vành nón nghiêng

che, những công viên, ghế đá hẹn ḥ
những bạn bè kẻ c̣n người mất, đă
qua rồi, em ơi, đă qua đi như
áng mây bay, thỉnh thoảng có người nhắc

lại để thấy ḿnh vẫn c̣n sống đây
để ánh mắt chợt xa vời sao đó
như kỷ niệm nào mà nhớ măi không
ra. Bây giờ anh cũng có một cuộc

sống xoay tṛn sáng trưa chiều tối như
con vụ, lầm lầm ĺ ĺ như con
bọ hung, ngớ ngẩn như sỏi đá bên
đường, đi làm 2, 3 jobs để dành

tiền pḥng thân những khi đau ốm hay
cho con cái vào đại học để hy
vọng chúng sẽ khá hơn ḿnh, vậy thôi,
có những lúc chán muốn chết được, anh

gọi bạn bè đi uống cà phê, tán
gẫu để than thở với nhau cho vơi
ḷng sầu nhưng bạn anh cũng bận bịu,
xoay tṛn như anh, có nhiều đứa c̣n

trốn lánh bạn bè v́ quá xấu hổ
bởi vợ có người yêu Mỹ, mỗi ngày
phải lái xe chen nhau trên xa lộ
dành nhau từng chỗ đậu xe (như ngày

xưa dành nhau từng tấc đất từng ngọn
đồi, từng góc rừng, hay từng bờ đê)
có nhiều lần phát cáu v́ bị nó
cho ngón tay giữa, anh sừng sộ – rồi

chửi bới, bác sĩ bảo anh nên take
it easy không th́ sẽ bị heart
attack. Heart attack th́ ăn chung
ǵ mà anh phải lo sợ, chiến tranh,

bom đạn mà c̣n chịu được cơ mà.
Nhưng chỉ sợ không gục chết v́ chiến
trang mà chết v́ chen nhau trên free
way hay dành nhau chỗ đậu xe th́

ăn nói thế nào với ông bà tổ
tiên nơi chín suối. Ở đây cái ǵ
cũng lộn ngược, tên ḿnh là khê kinh
kha th́ bảo là kha k khe, sinh

ngày 11-1 th́ viết là 1-11
có nhiều lúc anh viết tên tắt là
kkk th́ FBI đến
điều tra lung tung rồi nghi anh là

đầu đảng ku klux klan của da vàng,
c̣n con cái th́ cứ như bố mẹ,
ḿnh phải kính nể chúng đủ điều, nó
gọi con chó của anh bằng you rồi

cũng gọi anh bằng you luôn, có lần
anh giận quá bắt nó qú từ sáng
đến trưa, hàng xóm thấy được gọi cảnh
sát đến rước anh đi phỏng vấn, giảng

dạy anh bao đạo luật làm người nhưng
sao chẳng có đạo luật nói về ơn
cha như núi thái sơn nghĩa mẹ như
nước trong nguồn chảy ra, rồi cấm anh

không được tái phạm nữa nếu không anh
sẽ bị nghỉ mát trong nhà lao và
sẽ đem đứa con nối giống của anh
cho người khác nuôi, thế là anh không

dám đánh đ̣n dạy dỗ không dám to
tiếng la rầy, 18 tuổi th́ chúng
muốn làm ǵ cũng được ḿnh đâu có
quyền ǵ nữa, đất nước này b́nh đẳng

lắm em ơi. Bao năm rồi, anh như
cái máy, chạy đều đều
chạy sáng – chạy trưa
chạy chiều – chạy đêm
anh quên hết
           những trăng vàng
quên bao sao sáng
           quên ngàn cánh mây
quên gió thoảng
           quên mưa bay
quên luôn chiếc áo lụa dài, eo thon

nhưng cũng may anh có
được những giọt cà phê
đen cùng anh chia xẻ
những đêm dài vô tận.

@

KHÊ KINH KHA


Home