ĐÁY MẮT BĂNG LẠNH
Khê Kinh Kha



cuối năm rồi, cuối năm
rồi em nhỉ? Mười hai
tháng thoáng qua như con
gió lướt trên cành lá,

chẳng để lại dấu vết
ǵ, chỉ trừ những cọng
tóc đổi màu xám, mắt
thêm mờ (trong nỗi nhớ)

thân xác yếu dần trong
ṃn mỏi (hay trong thiếu
vắng mạch sống em) rồi
cũng cố gắng bước đi

từng bước một trong những
ngày tháng mới. Nh́n những
trang lịch mới toanh mà
thấy lạnh cả hồn, trống

trơn chưa một ghi chép
trống trơn như năm tháng
vừa qua, nơi đây, và
sẽ trống trơn cho những

ngày sắp đến, như hồn
ḿnh đă trống trơn bao
mùa tuyết lạnh, không xôn
xao, không thổn thức, không

đợi chờ, không mong đợi.
V́ chẳng có ǵ để
mong đợi, hay ước vọng.
Ta từng đêm vói tay

mở cánh cửa hồn, chỉ
để rồi khép lại với
nỗi niềm trống trơn, trống
trơn và băng lạnh như

đáy mắt em một lần
từ giă cuộc t́nh ta.

@

KHÊ KINH KHA


Home