DẤU QUÊ
Khế Iêm



Phần 1: Cấu Trúc

NÍU LẠI

trút hơi           thở
                  và ngồi duỗi ra
vào một nơi tưởng là đă tay trắng
           khom

           lưng          bất động như thế cho đến khi giọt
           chuông chiều kia làm tan đi người và      vật
           kiến tạo im ắng mà lâu nay                        bị
           che lấp bởi cánh liếp của                  lời kinh

rảo bước ngoài mặt
đất và nhận ra có tiếng kêu

níu lại ở đầu ghềnh

NHAU QUA

cắn cấu miếng sầu ra mà rắn rồng

hí lộng

mà gạ gẫm
nhau qua

sông lẫy lộng chiều nồm phân thực

CÀ PHÊ

gác mái
con đ̣ không
giả dụ vậy

ẩn dụ lời
đừng đùa bỡn với kư ức

nóng nảy

đă đến lúc phải chôn sống
cả hơi thở

tí tách
giọt cà phê rơi

CHỢ TRỜI

bụi bậm
ngổn ngang nắng gió

thở chút hơi ngày hát cuồng

nghe ngóng
phế thải cả

xao xác, xao xác
chim muông bay

coi chừng hoàng hôn
đóng cửa lại

NGẪM RA

con gió trắng
trói buộc

đừng tưởng rằng mọi chuyện đều êm đẹp

nỗi buồn gắt
hẳn nhiên

đánh rơi mất bực bội
khi đi rong

ngẫm ra là
chỉ tại cơn hắt hơi lúc rạng đông

ĐÊM

lang thang
đầu ghềnh cuối băi

lảm nhảm
hôm qua hay hôm nay
cũng chẳng làm ai phiền hà ǵ

khi nào gió lên th́ bảo

đi hái ít nụ hoa về
cho thơm đêm

DẤU QUÊ

phà vào lũ mục
tử bằng đất nung
vói tay nhón cái phôi

pha với khói
            tí tách
            con mắt góc
            xếch
            mé trong thế giới hai mặt một lời
            (ai ở ngoài lời)

vẽ lại h́nh dạng đă thành quen
thói

phẩy con đường làm đôi
không biết lối nào có dấu quê

GIẬN

nói tận mặt
bằng cách ra dấu

đổ dầu vào lửa

hống

hách

nuốt giận và ném bực dọc về

cội

HOA THỊ

chấm than
hỏi và ngă
           chiếc ghế há

           mơm
           ngủ trên sợi dây căng từ đỉnh đời này qua
           đỉnh đời khác
           húc cùi chơ
           làm động bước chân
           vặn tṛn theo tốc độ của
           con quay
           (hay đi kiểu ṿng kiềng tới chỗ

                      
                                                          sinh ra)
           nhưng cuối cùng th́ cũng phải chôn
           cất hôn ước giữa cánh cửa và bản
           lề

đánh
dấu hoa thị (bằng gió biếc) để chú thích về vết
tích của khoảng

trống

LỘNG NGÔN

đánh một giấc                     đồng
ḷa                  chôn cất cho xong
mộ phần                                chữ
                                   gập ghềnh

những hoang phế                 sóng
vỗ những trăm năm             hóng

tiếng nói               ở nơi khuất xa
và gác chân lên                      con
đường                           muội đèn

ráp                                           nối
chai và ly                     nồng nồng

xé                      chiếc b́nh phong
lộng ngôn.

BIỂN XANH

mồ hôi           ḥa sền sệt với bóng tối         bôi mặt

đá                        bật ruộng dâu ra ngoài biển xanh

CO DUỖI

thế giới trắng
trắng xóa

không mùi vị

sưng phù
co và duỗi

kịch câm
lập đi lập lại

NGÀY

ngồi
ngó xéo
            vào
                        vết nứt của im lặng

chéo chéo
hoang hoang

ném điếu thuốc lá
khô

giữa hỗn độn và phiêu hốt

TRẦM M̀NH

vuốt nhẹ
b́nh minh

cầm lời đi vào chỗ không hề biết trước
treo ngược vết thương           gót chân       bàn tay

nếm thử chút man dă


đành chịu trầm ḿnh không nói năng giữa thế giới vắng mặt
(và có mặt)

VỚI GIÓ

trợt chân         té sấp     không gượng dậy nổi

bằng cách hối lộ với nhân gian
đừng để bị trời đầy

thở nhẹ

ngồi lênh đênh trên đồi tranh            cởi nắng
buộc vào cành non

ngậm trắng một đ̣ lời
với gió

NGỌN NGUỒN

vỗ sóng
làm nhịp chèo

gieo quẻ bói
về ngày đời sau

có rảnh rang th́ nhớ

nói chơ
vào khoảng không
nghe vọng âm

hóa ra là chẳng t́m đâu thấy ngọn nguồn

KHẼ GỌI

quét rác
chống chổi

đừng để c̣n hạt bụi nào

ngẫn nghĩ
buông mất
t́m kiếm quanh quất

khẽ gọi
quạnh hiu

DẤU VẾT

tḥ chân ra ngoài chiều                    rồi và
mắt nhắm mắt mở

cùng nh́n về                      hướng lúc sống
chết xảy ra chỉ

trong đường tơ kẽ tóc

mai mai kia đến hay đi
trói riệt giây lâu vào

khoảng khắc giữa hơi thở            bị nén lại
bởi con đường dẫn về cơi               cửa hẹp

nói với đóa hoa chớm nở
lời chớm tàn
và phủ định mọi dấu vết

đă có từ lâu                             trên mặt đất

RƠI RA

những khuôn mặt không quen biết
giống hệt nhau
lem (luốc)
          đục đẽo gác
          ngoài ta lũ tê giác (bằng sáp)
          sầm sập
          những hoàng hôn rễ

          tre
(và không ai nói với ai)
về con âm mở hổng cửa kéo
từng câu chữ rơi

ra môi và răng

B̀NH MINH

nghễnh ngăng
bắt chước tiếng lóng của bọn đầu đường xó chợ

dụi mắt

chạy đằng trời cũng không khỏi nắng

móc túi
không thấy ánh b́nh minh

QUAY GÓT

khóa trái cửa
ra bằng sợi dây nối giữa chân không và mặt đất
            bới

            chút tàn tro b́nh minh pha
            vào màu

            loang phố
gơ ngôi nhà đă bị đóng băng và trong cái thế
chẳng đặng               đừng
                       quay gót

                                               tha hương

NHEO

những ṿng tṛn quay trên đầu
những ṿng tṛn lăn dưới chân

đối chất ngẫu nhiên với ngậm
tăm bằng cú
            qua con
            phố lai lai (cáu)
đấm như trời giáng vào
                                    mênh

mông đùi và ngực. Lang thang cuồng
chật. Gỡ lỏng họng. Đông và
tây. Những khuôn mặt nhăn nhăn

nheo

HÍ KỊCH

con đường
(vẽ bằng than)

                       NHÂN VẬT

khập khễnh giữa bàn và . . . . . . . . . . . . . . . ghế
dựa hẳn. . . . . . . . . . .vuông chiều tàn. . . . đánh
thức. . . . . lũ tĩnh vật dậy. . . . bằng đủ mọi hợp
âm kỳ quái. . . . để nhân vật. . . . . . . hiển hiện
(qua tưởng tượng, ấn tượng, lập thể, dă thú. . .)
là h́nh dạng. . . . . . . . . . . . . . . . . . . của bùi nhùi
                         nói lóng
                         (với nhiều thứ tiếng)
                         đệm thêm phần ḥa âm của lục lạc
                         (tựa như ráp và roác)
đội nón
đi vào chỗ dễ cáu và có thể
hóa thân
                         hiểu th́ hiểu không hiểu th́. . . mặc
                         xác

bước
(qua khoảng trắng của ảo giác)

                         MÀN

                         kéo lập tức trong nháy mắt để sao không
                         c̣n để lại dấu vết nào

MUÔNG THÚ

loanh quanh
gác hai chân lên

đi bằng cách hất ngược trí nhớ

gió chướng
đâu mái đầu xanh

tháo cũi

tối tăm mắt mũi v́ cố bắt lấy tiếng nói
của muông thú

PHIỀN MUỘN

cắt đứt gốc rễ                 vườn không nhà trống

                                    giả treo cổ lên cành cao

xuống phố                               gom rác rưởi về

đóng cửa                       lục ra nỗi phiền muộn

LỜI

đốt cháy lời
để mai kia mốt nọ

không truyền rao
không sách sử

nhưng ở bên kia chốn không lời
đóa hoa nở

lúc khởi sinh

ngôn từ đă bắt đầu gầy mối hiểm nguy
lên núi hay xuống biển th́ cũng chỉ là chuyện của nước non

CÁNH SẦU

bật que diêm đốt cháy tung tích
lăng mạn về thời chất phác

ngại gớm nếu cứ phải giả bộ là đă nằm gai nếm mật

đất lạ                                 moi ra được một cánh sầu

BUÔNG QUANH

cành cây găy                         vỗ cánh bay

bao nhiêm thác ghềnh cũng mặc

nói liên tu bất tận về thứ sự thật đă bị đánh tráo

mắt ngất                                 chân buông quanh

CẤM

đứng ở ngoài b́a rừng

khoa chân múa tay

đánh
đổi lấy mạng sống bằng cách ngậm họng
lại

cấm
tuyệt không được thốt ra một lời nào

CỎ NGÀN

sa

vào nơi lầm
than

túm được miếng gió rách
rưới
ngoài đầu
đường

tọng chặt họng

rơm rác và cả con cớ
đầu cua tai nheo


miệng cho chim chóc nhặt những
cọng mây giắt răng
và phiêu hốt về một đồng

cỏ ngàn hỡi

QUAY

ṿng tṛn ṿng tṛn lại ṿng tṛn

tích tắc
kim đồng hồ
quay

phiêu phiêu như mai
sau

bị đóng đinh ở khoảng lưng chừng
giữa nguyệt và nhựt

thực

CHỐNG GẬY

nằm vạ ngoài hè

phố

co

duỗi một chân
đồng thời ném mẫu thuốc ra ngoài không

gian

ngủ theo kiểu bị tẩu hỏa nhập ma
và thức bằng cách chống gậy
t́m
cho được sự thực về nguồn gốc v́ sao

lăng câm

CÂM

h́nh nộm
(bằng rơm)
dang tay ra

đừng bao giờ hỏi han ǵ về đời sống nhé

nếu nói không
sẽ biết thế nào là mồi lửa

câm như thóc

CHẤM PHÁ

phố và nhà
phân hóa giữa xám và trắng

chập choạng nét gẫy trên đôi mắt đă quầng thâm

tím
tím than

ngồi như đá

QUÁT THÁO

đă bảo đừng bao giờ sinh ra

khó nói thật
cùng lắm th́ trầm ḿnh trong ḍng sông

quát tháo

quay lại với nhân gian

MÁNG RƠM

thời dở người

vào và ra
tối và sáng

cứ lầm lỗi và đôi co với thinh không

khe khẽ
đập vỡ cơn lăng du

thống thiết về ngày sinh nơi máng rơm

HAN RỈ

không có chút le lói nào
lúc mở cửa

lục lọi đồng xu cũ
rất cũ

khoác áo
động tác có thật

la toáng
bằng thứ tiếng đă bị han rỉ

T̀M KIẾM

tu hơi bia
đá chiếc lon ra ngoài

thốc tháo nốt nhạc rời
phân kịch hoang phế

t́m kiếm

cứ mờ mịt măi rồi cũng có ngày phải sáng tỏ
về thuở khốn cùng
sống ngắc ngoải
cầu bơ cầu bất

lóc cóc

vẫn biệt vô âm tín

PHIÊU LĂNG

đứng im
đừng quay lại nhé

vặn ngược thời khắc để
xóa sạch
thời phiêu lăng

nong nóng

cô liêu

VÔ LƯ

đứng ở đồng không
mất phương hướng

tối xẩm
mắt xiêu vẹo

túm lấy hồn nhiên
hỏi cho ra chỗ vô lư

nghẹn họng

vẫn thấy là chỉ c̣n cách
dẫn xác vào hang hùm nọc rắn

NGÀN CHIM

quăng mẩu thuốc                  mắt rạ nâu

du kích
mong manh giữa im hơi và chiến tranh

bôi bác

tàng trữ hồ nghi về ngày      không c̣n

dấu vết người

                                   líu lo ngàn chim

MAI KIA

như chim chóc sống từ đọt                       mây ngủ
nơi khe hở của bầu                             trời và chiến

tranh với hư không                   tiếng nói đang rửa

cáu bẩn           tự nở sinh hoa                    rơi đau

thương trên tàn cây để                       bếp lửa làm
chảy máu những con đường                           cầm

bằng là một khoang chiều                       chết đẫm
giữa mênh     mông                                 đến và đi

đi mà không đến                         c̣n có điều chưa
xong                           cột b́nh minh vào cọc nhọn

châm điếu thuốc                          nhả ra từng mùa
đông cóng                             những con chữ thay

răng               lật ngửa lời              mai kia mốt nọ

BẾN LỮ

bập bẹ lời chiều tàn
đă tàn

mong manh cánh hoa ngâu thơm

thoang thoảng

ngậm trong răng nụ hôn
và gắt gỏng v́ nỗi đ́u hiu đă đưa bước chân đi quá xa mép
ŕa

của bếp lữ

KỊCH MỘT GIÂY

b́nh minh
(lại b́nh minh)
nhắc tới là sôi ruột

mồi điếu thuốc
không cháy

chắc lưỡi đằng nào cũng đă bị mắc bẫy

hiên mưa
hiu quạnh quá

khán giả đâu
ở ngoài kia ḱa

màn

PHIÊU DẠT

đứng im
đừng quay lại nhé

vặn ngược thời khắc để
xóa sạch
thời phiêu lăng

nong nóng

cô liêu

THIẾU PHỤ

tóc

rối bời mắt
ngai

ngái gương lược
bàn và ghế tựa

soi sắc xanh vàng ấm

t́nh câm

nén lại ngoài cửa ngoài

CHIỀU

chộp lấy hoang vu trên mắt
biếc

hôn nhanh nhanh
phím đàn trầm

ấm

anh ánh
chiều vuông

vức

NGHẸN

ăn       là nuốt nghẹn gân guốc         giữa              tráo
trợn       và ngáp phải           chất sông sống của nước
mắt          mặn                                         nhạt môi hun
hút nghe                khang khác chảy ngoài cơn cuồng

                                                                               kia

ĐÁ

nhổ tận gốc
rễ

cả cơn xúc động
kia

những con mắt vuông vuông
mở

đóng
những con phố thường th́
đông đông hẹp hẹp

những con mắt đá

nhau

CỘI NGUỒN

xắn tay áo lên
bước qua xác

những chiếc lá

máy mắt trái

t́m đi t́m lại chỗ cội nguồn
y như rằng

đă không cánh mà bay

TRONG CƠI

cáu kỉnh
d́u dịu lại

phớt tỉnh như chưa bao giờ bị đắm tàu

mắt rỗng
hóa đá

nổi dóa v́ không thấy rạng đông
trong cơi

DẶN

gió chói
sưng mắt

thử thời vận

ngốn ngấu
mẫu bánh ḿ

đứng ở đầu đường nh́n về phía

có nói
cũng cạn lời
đành thôi

mai nhớ ra ga trở về nơi chôn nhau
nhé

HỎI

chân đất
lạ nhỉ

hút thuốc măi
phà vào buổi chiều

cứ làm kẻ hát rong nghêu ngao cho đến bao giờ
chết đứng

quá lắm

phải chi đừng vẩn vơ về nụ hôn
trong bóng tối
hồi chưa sinh ra
vào lúc c̣n ở ngoài bầu trời.

KIẾM SỐNG

             gánh                              hát
rong
                           hất khuôn mặt đă im
         hơi                        (và dị hợm đi)

cồm cộm âm                    và nghĩa
                                     chơi chiến thuật                       du
                                     kích                   tỉa từng phần cho
                                     đến khi nào                    thấm mệt

th́                      giả làm kẻ hoang
đàng                           lăng quăng

                                              kiếm
                                                                           sống

Phần 2: dấu Quê

BẾN SƯƠNG

Đă vẫy mây thành sao
Hát vang
Đă thôi
Đóng cửa
Đẫm mưa lũ

Tan tác. Trăng rú
Khuya khoắt trắng
Chân đất khe khẽ, cô liêu xưa

Ngùn ngụt đồi biếc nghe mê man
Ruộng dâu trôi về mắt nước lớn
Khói quê bao lời, thương chứa chan
Rưng rưng buồn chật ḷng u uất

Đă đi. C̣n ǵ, quê cũ nhỉ?
Đốt lửa soi thầm, đêm cũng điên
Bụi ẩm giá chưa là quán lú
Th́ đời, th́ mộng vẫn thất tán

T́nh nặng hốt nhiên thấp thoáng núi
Chưa chi ngàn rộng đă biên cương
Bên kia biển mặn, lốc gió hú
Có rất nhiều, hoa rơi bến sương

Th́ thầm. Tỏ đèn
Xứ nắng lóa
Tưởng rằng tiếng nói như xác ve
Cánh chim chết giấc trên non đá
Có biết trầm luân. Chỗ cát xóa.

NGHI HOẶC

Nước mắt
Hừng đông
(Và hừng đông nước mắt)

Không gian hát
Gió ngực đồi trụy
Kư ức đắng

Căi cọ với trăm năm về nỗi hẩm hiu
Dốc ngược tiếng nói, búp lá khóc
Nhè nhẹ hỡ trái tim quen ngoài đồng bằng
Giữa mái rơm lửa mưa, nụ hôn trăng

Dĩ văng tắm
Nghe tóc sương th́ thầm bên kia bờ môi là ḍng sông
Có hoang phế trôi

Ngồi dă thú
Hong khô lam lũ
Gậm nhấm lời kết án từ nguồn cội

Trong hầm giam thời gian
Thấy băo rung vỡ, chiều rỗng
Bước vội ṿng quay khốn quẫn

Hoài cảm măi ngày
Tỏ t́nh
Giấc rừng sẫm.

CHỐN KHÁC

Hạt mầm
Nẩy trên cánh đồng gió ám
Vàng vọt nỗi nhớ mong, chim muông gơ vào cánh chiều buồn

Ai, không ai trong ta, thấy được chỗ cuồng nước mắt
Ai, không ai trong ta, đi ngược lại đời người
Soi, từng vết bạc thời gian nơi mái rơm

Có bao giờ nụ hôn khát một mặt trời
Cho môi khô sương thành trái đắng

Hỏi ở ngoài đầu hôm sớm mai
(Nước, đă chiến trường từ muôn trước
Măn ngày
Ai quang gánh cơn điên rồ kia)

Nghe rất nhẹ, rất xa ngực rừng thớ đất
Ai, bao lâu nay đứng ở ghềnh sông
Gọi măi, theo về nắm sừng hư thực
Gọi măi, trôi vèo cuốc nhẵn b́nh minh

Thà nói nhỏ cho xong, ta người không thực
Th́ với lấy nghi t́nh quay t́m chốn khác
Ta chẳng đợi người, ta chẳng đợi ai.

Khoảng Khắc

Tặng PVC

Đă thở
(Giọng tiếng bát vỡ)
Đă rợn người gọi
Trăng kiêu binh

Giữa ngóc ngách của biển đời mọc
Rực đồng xẫm
Mảnh gió môi, b́nh minh

Ướt áo tát
Mắt đẫm lấp lú
Sương khói lỏng
Cửa bước ngất
Hát hỏng, mùa chim ca

Tảng lờ
Im. Thật im. Rực rỡ
Tóc bật chiều run cắn
Vết thương xa

Ôi giấc mơ, và mơ
Hoa điềm nhiên, từ độ
Tro ngàn
Đằng hắng
Cho đỡ nhớ rừng mật xanh.

GIẢ TẢNG

Dẫm lên quá khứ
D́u dịu nghe trái tim ngàn năm rong sương

Ở biên kia đường hầm đốm lửa xanh hắt hiu
Ở bên kia rừng đồi lũ chim chóc kháo nhau về chiều ngh́n trùng
Trên ngực biếc mênh mông, giấc mơ

Ai hát ca nhanh, phiếm du măi lời hong phơi
Cuồng môi, tóc bay
Lăn lóc đời ngày, hỏi quê đâu
                                    man mác ḍng sông

Đội cho khoảnh khắc ṿng kẽm gai
Ngồi chờ nỗi đổ vỡ, im sững
Lẩn lút trong cơi bến, tang thương sao

Đốt cháy bao nhiêu cánh gió buốt
Mắt hoen, góc núi ngun ngút quên
Như xa, những hồn nước và đất
Đă qua phân tranh, mộng và kịch

Giả tảng
Là băo tố cuốn đi
Mật đắng của thời ngổn ngang trăm mối

Là ẩn dụ về lời nguyền
Mảnh xương hóc
Hóa thân thành tai ách
                                  và đu dây

ẤM Ớ

Trói chặt
Những khoảng khắc, và ngă
Hôn tang thương
Cùng mộng

Hoài mắt nhớ
Cơi thuở, đăm đăm măi gió sao bay
Trên ngọn ngàn lầm ĺ nụ hôn mùa đông
Long lanh tóc

Đă ra ngoài bầu trời hỡi non đời c̣n để lại tiếng cồng buồn
Thấm cơn mưa tuổi tác, vầng trăng xưa chứa chất giọt mây cuồng

Rơm rớm nói
Phục sinh chiều

Hỏi là hỏi nụ cười kia đă thốt
Môi cánh thơm
Sầu lạ
Ngực hoa ngày

Nhặt tiếng khóc
Lăng trí nhé, kẻ mở cửa lấy tai ương kết thành ṿng gai

Trên chiếc bè trôi
Và không trôi
Ngọn lửa thổi
Ấm ớ về thời mênh mông quạnh hiu.

GỬI NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

Lũ chúng ta lặng nghe roi ngàn rơi cùng niên kỷ
Bay vèo một thoáng
                     mà chưa hay
Như tiếng nói
                     đứng bằng hai chân
                     ném ngược thời gian vào chốn khác

Trong cùng nỗi
                     nhớ không
                     đă t́nh đăng đắng

Bởi chớp mắt yêu đương đong đầy biển mặn
Bởi muôn kiếp chim muông thổi lời biển sâu
Khá gọi mênh mông giữa rừng siêu thực
Kéo dăn cội nguồn
                     ngang hố đêm

Đứng ở đầu hôm hú về đầu ghềnh
Lũ chúng ta mang theo gánh chiều sần sượng
Lũ chúng ta thiên đi từ nơi hồng hoang
Trăm gió qua đi
                     nh́n ra đồi quạnh

Bao cánh mai nay c̣n nơi đồng xanh
Đang run lên v́ mưa sa
                     ngoài dặm
Một cơi thinh không nằm trong sương
                     lửa
Đang lôi thôi v́ xưa sau
                     xa xa đốm cỏ

Lũ chúng ta chẳng hề thật có
Lũ chúng ta chỉ là bèo giạt
Lũ chúng ta như là hoa trôi.

Phần 3

NGỤC BIẾC





Căn pḥng kín bưng. Ánh sáng hắt vào từ một hàng chấn song thấp, ngắn. Ba người đàn ông ngồi bó gối. Im lặng. Một lúc sau.

Người đàn ông 1 (với người đàn ông 2): Anh tội ǵ?
Người đàn ông 2: Ta tội ǵ? Ta tội ǵ à?
Người đàn ông 3: Khi ta sinh ra trần trụi trên mặt đất.
Người đàn ông 1: Chiều đă tàn.
Người đàn ông 2: B́nh minh đấy. Ta nghe có tiếng chim hót.
Người đàn ông 3: B́nh minh à? Khi tôi vào đây cũng có tiếng chim hót.
Người đàn ông 1 (với người đàn ông 2): Nhớ lại lúc ta ngồi cà kê.
Người đàn ông 2 (với người đàn ông 1): Thuở đông tàn. Một thuở đông tàn. Anh bắt đầu
                          toàn bằng những lời bịa đặt. Tôi c̣n đang bận cởi bỏ...
Người đàn ông 3: Hỡi ơi, khi nhà tù làm ta ngộp thở th́ các anh cứ lải nhải về những lư do vu
                         vơ. (Lớn tiếng) lúc ta rong chơi, ta ngủ, ta thở, chưa đủ để bị nhốt trong hầm tồi hay sao?
Người đàn ông 1: Anh im đi. (Đứng dậy đi rờ rẫm) một nơi u ám.
Người đàn ông 2: Không một kẽ hở.
Người đàn ông 3 (ngạc nhiên): Vậy mà ta đă chui ra từ... mầm dối trá... Mà sao khi không ta
                          lại sa vào tay bọn chết bầm này nhỉ?
Người đàn ông 1: Một nơi đầy rác rưởi.
Người đàn ông 2: Không hơi ấm.
Người đàn ông 3 (đứng lên, bất ngờ túm chặt lấy người đàn ông 1): Anh là ai? Anh là ai? Tại
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ...
Người đàn ông 1 (dằng co): Tại sao anh bắt ta? Trong lúc ta đang lắng nghe... (Ấm ức) cơn
                          hấp hối của ngàn xanh.



Hai người cấu xé nhau dữ dội, cho đến khi mệt nhoài... Cùng đứng im.

Người đàn ông 3: Tại sao anh bắt ta?
Người đàn ông 1: Tại sao anh bắt ta?
Người đàn ông 3: Cứu tôi với.
Người đàn ông 1: Cứu tôi với.



Bỗng có tiếng chân bước dồn dập. Cánh cửa hé mở vừa đủ từng người lọt vào. Các cô gái càu nhàu, đứng chụm lại. Cửa đóng. Hai người đàn ông buông ra. Im lặng một lát.

Người đàn ông 2 (với các cô gái): Các cô tội ǵ?
Các cô gái: Để tôi lấy ra coi.
Người đàn ông 3 (với người đàn ông 1): Tôi phải nói với anh điều ǵ?
Người đàn ông 1: Cơn ác mộng đă hiện ra.
Người đàn ông 3: Hăy túm lại.
Người đàn ông 2 (nói một ḿnh): Mọi chuyện đều vô ích khi những khoảnh khắc cứ trôi đi.
Các cô gái (nói với nhau): Tôi không thấy. Tôi không thấy ǵ cả.
Người đàn ông 1: Thôi cũng đành phó mặc.
Các cô gái (nói với nhau): Đừng động đậy.



Có tiếng cười.

Người đàn ông 3: Đồ ngu ngốc.
Các cô gái (nói với nhau): Th́ ra... Cái sần sùi của mặt mũi rơ ràng đâu phải là bằng chứng
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ...
                          của sự đổi thay... Vậy mà ta cứ măi lần ṃ...
Người đàn ông 1 (với người đàn ông 3, sừng sộ): Anh nói ai?
Các cô gái (nói với nhau): Thử lột trần...



Nhiều tiếng cười.

Người đàn ông 2 (với người đàn ông 1): Anh nói sao?
Các cô gái (nói với nhau): Phải đập tan cái bí ẩn mênh mông kia mới được.



Im bặt.

Người đàn ông 3 (b́nh tĩnh): Chẳng có ǵ phải căi cọ. Các người chỉ thích om ṣm v́
                          những chuyện chẳng ra đâu. (Với các cô gái) này cô, bên ngoài trời c̣n sáng không?
Các cô gái (với người đàn ông 3): Khi chiều vàng...
Tiếng thanh: Lúc nửa đêm.
Tiếng khàn: Tôi biết chắc là ban mai.
Người đàn ông 1: Trời c̣n sáng không? Cớ ǵ anh phải hỏi sáng hay tối? Sao anh không
                          căng mắt ra mà nh́n xem... Ở cái nơi đáy cùng này mà anh lại tưởng tới một đốm mây rơi... Khi ta sinh ra trong hang đá...
Người đàn ông 3: Lúc lọt ḷng...
Người đàn ông 1: Ta đă từng nằm gai nếm mật.
Người đàn ông 3: Đừng loái khoét.
Người đàn ông 2 (với các cô gái): Các cô tốt tươi như cây cỏ... Nhưng sao lại cứ băn khoăn
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... về một nỗi tiêu ma. Hỡi ơi, cuộc rồ dại chưa xong th́ các cô lại bày thêm một tṛ trớ trêu khác. Hăy cút đi cho khuất mắt.
Các cô gái: Anh nói chơi ư?
Tiếng Thanh: Anh châm biếm.
Tiếng khàn: Anh nói chơi thật ư?
Tiếng nhiều người: Anh cố t́nh châm biếm?
Người đàn ông 1 (với người đàn ông 3): Anh chửi tôi đấy à? Có thật là anh muốn phỉ báng?
Người đàn ông 2 (với các cô gái): Có thật là các người muốn phỉ báng?
Người đàn ông 3 (với người đàn ông 2): Chúng ta đi thôi... Đi khỏi cái nơi phiền muộn này,
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... lên một mỏm núi có cây xanh và thú lạ.



Hai người khoác tay ra đi, đụng phải cánh cửa, dội lại.

Người đàn ông 2 (với các cô gái): Cuối cùng rồi ta cũng gặp nhau.
Người đàn ông 3 (với người đàn ông 1): Cuối cùng rồi ta cũng gặp nhau.
Các cô gái (với ba người đàn ông): Tại sao các người chưa lui vào khu rừng... ẩn mật? Các
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ...
                          người chỉ làm bộ hồ nghi để cho tan mất bao nhiêu cơn cuồng mộng. Rồi các người c̣n nỡ bắt tiếng nói phải chịu đựng cả một cuộc tồn vong. Các người câm đi, câm đi, câm đi.
Ba người đàn ông: A! Cái bọn láo xược.
Các cô gái: A! Cái bọn già họng.



Các cô gái ồn ào, dợm tới. Ba người đàn ông nắm tay nhau, lùi lại.

Người đàn ông 1 (nói nhỏ): Ta chạy thôi.
Người đàn ông 2: Phải, ta chạy thôi.
Người đàn ông 3 (nói to): Ta chạy thôi.



Ba người cùng quay lại, chạy đi, đụng phải cánh cửa, ngă xuống. Bất động. Một lúc sau... Cố gắng gượng dậy, d́u nhau trở về chỗ cũ.

Người đàn ông 2 (với các cô gái): Cuối cùng rồi ta cũng gặp nhau.
Các cô gái (với người đàn ông 2): Anh làm ta cảm động.



Cười khúc khích.

Người đàn ông 1 (với người đàn ông 2): Giữa thanh thiên bạch nhật anh lại dám tỏ t́nh à?
Người đàn ông 2 (với người đàn ông 1): Anh vẫn quen thói bỡn cợt. Anh cũng biết rằng mặt
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... trời biến mất khi chúng ta c̣n thơ ấu. Và anh đă ôm tôi khóc ngất giữa một đêm trăng non.
Người đàn ông 3: Ta nhức nhối toàn thân. Mà các anh lại cứ lảm nhảm về trăng với sao.
Thế c̣n mặt đất đang run rẩy dưới chân ta? (Tức giận) đúng là các anh muốn chơi xỏ khi xui tôi ngụp lặn dưới bùn nhơ.
Người đàn ông 1 (với người đàn ông 2): Anh hăy ôm cái dĩ văng của anh đi đi. Tôi đâu có
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... mắc mớ ǵ tới những cái vớ vẩn của anh.
Người đàn ông 2 (thất vọng): Thế là ta lại lang thang một ḿnh với nỗi cô quạnh. Ôi,
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... rừng hoang, rừng hoang, rừng hoang...
Người đàn ông 3 (với các cô gái): C̣n cái lũ yêu tinh này.
Người đàn ông 2: Cái lũ yêu tinh này.
Người đàn ông 1: Cái lũ yêu tinh này.
Các cô gái: A! Một bọn gàn dở.



Các cô gái hùng hổ, bao quanh. Ba người đàn ông sợ hăi, lùi lại.

Người đàn ông 1: Tôi trốn đây.



Ba người cùng lùi lại một bước.

Người đàn ông 2: Thôi trốn đi.

Ba người cùng lùi la i thêm một bước.

Người đàn ông 3: Đến nước này, ta cũng phải trốn thôi.



Ba người vừa ngó chung quanh vừa kéo nhau đi nhanh ra cửa. Bỗng có tiếng ồn ào rồi rất nhiều bước chân dồn dập và không ngớt... Cánh cửa mở. Thêm một tốp con gái ùa vào. Ba người đàn ông ôm lấy nhau, đứng dựa sát tường... Trong lúc các cô gái xô đẩy, la hét, cào cấu kịch liệt... Căn pḥng bị nêm cứng đến nỗi mọi người không ai cục cựa nổi. Cửa khép chặt.

Ba người đàn ông: Cứu tôi với.

Các cô gái: Cứu tôi với.



Tiếng kêu thét rồi chỉ c̣n là tiếng rống, tiếng rên, tiếng thở dốc. Mọi người lần lượt ngă xuống, vật vă, chồng chất lên nhau... cho đến khi căn pḥng chỉ c̣n vừa đủ ánh sáng để nhận ra những khối đen bất động và im lặng.




MÀN

Tập thơ “Dấu Quê” gồm ba phần: Cấu Trúc, Dấu Quê và Ngục Biếc, như nét vẽ nguệch ngoạc một nẻo đường, mang ư nghĩa: Chúng ta thúc đẩy phải ra đi bởi v́ vẫn ám ảnh có một chỗ quay về. “Ngục Biếc” được hoàn tất vào khoảng 1984, nhân vật và khung cảnh có thật, tác giả chỉ thêm vào lời nói như một bài thơ trong dạng kịch. Tập thơ được Trầm Phục Khắc và Văn Mới chủ trương xuất bản năm 1996 tại Orange County, California, Hoa kỳ.

B́a “Seatle by Night – Arrylic on canvas của họa sĩ Nguyễn Đại Giang. Phụ bản của các họa sĩ Thái tuấn, Ngọc Dũng và Đinh Cường.


Home