ĐI CHỢ
Hoàng Xuân Sơn



Tôi đi chợ bảy đồng
nửa cân cá ươn. (Con
cá này chắc không ăn
muối nên rơ chi là

mù đường.) Biết tỏng thế
nào về nhà cũng bị
vợ mắng. Cũng bị tương
y chang cái điệp khúc

hằng hà thế kỷ: đàn
ông thiệt vô tích sự
chẳng làm được tṛ trống
ǵ cả. Dạ thưa rằng

tṛ th́ thiệt sự hồi
nhỏ có học dăm ba
chữ. Nhưng Trống th́ chưa
bao giờ chơi cả. Xin

Cửa Nhà Sấm nguôi cơn
thạnh nộ. Vợ bảo lần
sau mua cá nhớ vạch
xem con mắt cá. Nếu

c̣n đủ hai tṛng đen
trắng phân minh là cá
c̣n tươi c̣n thơ ngây
non dại. Kỳ như mắt

cá lờ đờ đỏ kè
đỏ cạch là cá đă
nhuốm bụi trần, đă kinh
qua năm châu bốn bể

rồi chớ có dại mà
rớ vào (không về nhà
lại bị xát muối cả
ngươi và ta!). Dần dà

tôi đi chợ cũng bắt
đầu rành sáu câu như
hảo thủ chân đất đá
trên sân bếp. Tôi cũng

biết mua tiêu hành ớt
tỏi nước mắm x́ dầu
vị tinh bột ngọt. Chỉ
có lâu lâu mới lẫn

muối !!! ra !!! đường !!!

HOÀNG XUÂN SƠN
tháng tám không ba


Home