ĐÂU CẦN BIẾT
Hoàng Xuân Sơn



tặng cô chú Đức/Diễm
và bè bạn ở M.V.W

và cánh tay nối dài tận Fran
conia ở đó cô chú Diễm.
Cái nết vẫn tự ngh́n xưa. Như
một cái tên dính liền. Như an
bài đinh mệnh. Hạnh, rất Đẹp. Ở
thênh thang những con lộ xuyên bang
Bắc Mỹ. Khởi đi từ những bông
tuyết nơn mộng lệ chưa rơi kịp
mùa. Vào hết ngơ ngách. Lạc đường.
Lạc thêm mấy độ cầu kiều dẫn
núi đi về những cánh đồng yên
ấm (ôi, núi ù ĺ muôn đời
vẫn!). Và phố hội đêm vui rượu

đỏ quánh hồn. Đêm vui của bạn.
Đêm rất riêng Đạt & Kat rợp
đóa hồng tràng hoa nguyệt quế. Không
cần biết em là ai.
Là ai?
Ta đối ẩm cùng núi. Hút người
trong mỗi cuộn nguyên sơ hai đứa
oa sa cay sè thế sự. Đâu
cần biết thế sự là ǵ! Là
ǵ? Là những cánh tay những bước
chân quanh ṿng máy ảnh chớp tắt.
Là ghi lại hết ân t́nh bằng
hữu quyến đằm. Đêm đă bên ngoài

tường thụy và tàng cây khiết hồn.
Thị Bằng lên chơi phố núi. Ở
khúc thanh b́nh xưa lắm lộc trời.
Nhuận cam vời vợi rót. Bồ đào
tinh khôi. Ở đó giọt đàn êm
sơn xuyến và tiếng hát ni nhỏ

nhẹ. Nụ cười lành của hát. Hương
quỳnh trên tóc và chuôi mắt. Ta
mang cho em một đóa quỳnh.
Không.
Ta mang cho em cả một khối
t́nh. Lớn măi. Giờ này quỳnh đă
ngủ hay vẫn c̣n thức sông quyên
đêm trói t́nh? H́nh như trăng vẫn
sáng trên vai mẹ gầy. Lâu lắm.
Mới có một lần ngửa đời uống
vui từng giọt . Và em. Bên cạnh
ai. Không cần biết em là ai.
Là nữu-mai-na-tiến? Không cần
biết. Ta yêu...

HOÀNG XUÂN SƠN
haihai. chín. không bốn

chữ in nghiêng: Lời nhạc Diệu Hương, Trịnh Công Sơn


Home