TRONG ĐÊM TRĂNG MƯỜI TÁM
Hải Vân



Mười Tám vầng trăng nghiêng nghiêng,
thế là gần cuối tháng! Những
ban ngày mưa nắng càng làm
sáng thêm trăng về ban đêm...

Hồi nào con vừa thêm một
tuổi. Lúc mười tám, Mẹ không
quên! Nh́n trăng trên đỉnh núi,
quay lại nh́n con cười duyên...

Mẹ đă lần về quá khứ,
tưởng như thấy Mẹ bây giờ
mấp máy đôi môi thiếu nữ
vẫn c̣n dấu ấn bài thơ!

Vầng trăng đang t́m về cuối
tháng. Mẹ cũng đang muốn t́m
về bên con. Nghĩ đến những
ngày mưa nắng sắp tới mà

thêm thương... Mẹ không muốn con
lớn. Mẹ chỉ muốn trăng rằm.
Nhưng làm sao? Con ơi! ngày,
tháng cộng lại thành thời gian!

Sau này, khi nào con bằng
Mẹ, đừng nh́n trăng nghe con!
Mẹ đă qua rồi dâu bể,
phần của con... chỉ trăng non!

@

HẢI VÂN


Home