T̀NH YÊU THEO TÔI HIỂU
Hải Vân

T́nh Yêu Theo Tôi Hiểu
Giọng Đọc: Trần Lệ Thủy



Làm sao tôi biết được t́nh yêu đến
lúc nào? Tôi ngó một v́ sao trước
khi nó tắt lịm, bừng lên như mắt
chao... Và ḷng tôi như thế khi nghĩ

đến một người... hiện chi rồi mất biến?
Làm sao tôi mở miệng nói với người
ấy rằng: Này anh là sao băng trong
biển em đầy lệ! Nếu một ngày bóng

xế th́ đêm khuya nào cũng tàn, anh
là gió ngỡ ngàng lướt qua đời em
đó! Tà áo bay trong gió, người ơi
ơi người ơi! Bàn tay mềm đă rời

khi T́nh Yêu biết nói. Tôi nói hay
vừa gọi mà t́nh xa cứ xa! Mùa
Xuân là mùa hoa, mùa T́nh Yêu đầy
cỏ. Tôi khóc thầm, khóc nhỏ, yêu ḿnh

hay ai? Tôi ngả xuống lăn dài từng
tuổi trời trải mộng... Người cho tôi sự
sống xanh như núi mù sương. Người cho
tôi yêu thương như đại dương mờ ảo.

Người không là chéo áo sao tôi ngậm
cho đỡ buồn? Người sao là giọt sương
cho mắt tôi buồn măi? T́nh Yêu là
Trai Gái? T́nh yêu là Nắng Mưa? T́nh

Yêu là trang Thơ? Không! Bao giờ bao
giờ T́nh Yêu là tưởng tượng, anh ơi
mùa gió chướng vừa thổi ngang ngực em!
Anh ơi, trận mưa đêm tạt vào làm

em ướt sũng... T́nh Yêu là lúng túng
từng lời tôi thốt ra. Người ấy thật
đi xa, bừng lên như sao chớp. Một
nụ hôn đă ngợp, ngàn nụ hôn trường

sinh. Anh! Này anh này anh, nắm áo
em cho chặt, em muốn anh đừng đi,
thành phố San Jose v́ em mà rực
rỡ! Ôi T́nh Yêu thế đó, định nghĩa

nào cho vừa?

HẢI VÂN
05/26/2005


Home