SAU HAI LẦN M TI ĐI LẠC
Hải Vn



M đ hai lần đi lạc. Tm lại
được, cứ cười. Bầy con th ngơ ngc,
nước mắt cn muốn rơi... M ti một
đời khổ cực, cuối đời: hồn va đu?

Giờ đy M hết nhớ nh, nhớ ng.
M qua đường như qua cầu. Lần đầu
M ngẩn ngơ giữa phố, đứng ng cờ
tung bay, nhn xe hng nối hng chạy

di con lộ, rồi nhn cuối trời khi
my... Thấy con tm đỏ mắt, M mừng
như b thơ. M nắm tay con thật
chặt, bước đi chầm chậm như trong mơ...

Lần sau, M đứng giữa chợ, ngắm mn
ny rồi mn kia. Lần tay vo ti
nhỏ, tiền đu để m M mua về ?
Thấy con tm ứa lệ. M chỉ no

c, chỉ no tm, bảo con mua đi
để đem về. M ơi, M lo cho
con từng miếng ăn, sao m dễ thương...
Gần chn mươi! M lẫn. M lộn, rồi

M lầm, M đ thnh lẩn thẩn, qun
cả ngy - thng - năm... Qun cả con mấy
đứa, M chỉ nhớ Ba m thi! M
cứ đi đi thăm mộ, cứ đi ra

sn chơi... M ơi! M đ hai lần
đi lạc, như thế l qa đủ rồi!
Từ nay đi đu con kha cổng ngoi
Khng phải l con nhốt M. Trời ơi!

con khng dm nhốt M, con thắp nhang
khấn Ba, cầu Ba thương con, giữ gn M
Con lần từng nếp nhăn trn trn:
M đ ga, xin M hy thương con:

Đừng bao giờ đi lạc nữa M !

@

HẢI VN


Home