MỘT NỬA BÀI THƠ
Hải Vân



Những cánh cửa mở ra, tôi bước
vào đời. Tôi không chọn lựa: cửa
nào Thiên Đàng? Cửa nào Địa Ngục?
Nếu tôi có Hạnh Phúc th́ tôi

không có Khổ Đau, và ngược lại.
Tôi từ Con Gái đến tuổi Đàn
Bà. Ôi! cả một chặng đường xa!
Mù sương - nắng quái - mưa gió phũ

phàng... Tôi vẫn mơ màng B́nh Minh
trước mặt! ḷng ơi đừng thắc mắc
v́ tiếng cú kêu đêm, hay tiếng
hoàng oanh hót sáng. Tôi nhủ tôi:

Thầm lăng mạn mà vui! Đôi lúc
bùi ngùi, tṛng mắt cay cay! Tôi
tưởng như nghe ch́m nỗi giữa cuộc
đời mù khơi... Tôi đi vào đời,

chỗ nào ghé lại? Tôi đi, đi
măi. Địa Ngục. Thiên Đàng. Từng vệt
mây tan! Tôi đi lang thang, đường
Thơ vô định. Bờ vai tôi vịn

là người hay sương? Một đóa hướng
dương nở vàng trước mặt. Tôi đi
vào đời: một trong hai cửa. Bài
Thơ mới nửa chừng cũng là một

bài thơ... Có một buổi chiều tôi
tưởng ḿnh mơ! Bài thơ như thế!

HẢI VÂN
03/12/2005


Home