MỘNG DU
Hải Vân



Ta rất yêu đời để mà
sống! Ta cũng dư thừa khát
vọng, ta muốn ḿnh là cơn
gió lộng để lướt trên ưu

phiền. Ngọn núi lửa sẽ bùng
lên, và chính ta sẽ là
ngọn lửa! Ta tự hỏi tại
sao ta thở, có tượng nào

thở không? Ta đi hỏi chàng
A Dong: đâu đốt xương sườn
thứ bảy? chàng A Dong cười
khẩy và chỉ một người đàn

bà. Ta đi t́m E Và,
hỏi nàng sao mắc cỡ. Nàng
E Và chỉ ta ngọn lửa
Ta nh́n, là Hỏa Diệm Sơn!

Ta rất yêu đời để mà
sống! Bởi v́ ta cần sống
để mà yêu thương. Ta đi
hỏi buổi chiều lúc hoàng hôn

vừa xuống. Tự dưng ḷng ta
sầu muộn. Lửa h́nh như đă
tắt trong ḷng ta. A Dong
và E Và dù sao c̣n

đôi lứ . C̣n ta, ta chỉ
là ngọn lửa, lửa tắt rồi
chỉ c̣n tàn tro! Pho tượng
người nhạc sĩ lừng danh trên

chiếc đàn dương cầm cứ nh́n
ta không chớp . Ta đang chờ
một lời cuối, một hơi thở.
Cũng không! Những khát vọng vô

cùng tan ra thành không khí.
Ta hiểu những gịng nhạc đang
chảy trên mười đầu ngón tay!
Bất chợt, chiếc lá vàng bay...

@

HẢI VÂN
08/18/2005


Home