BIẾN MẤT ƠI TSUNAMI ... ƠI SUMATRA
Hà Nguyên Du



tặng Trần Lệ Thủy

sương chưa tan trên cây cành hoa lá
chắc vẫn c̣n vẳng tiếng chim ban mai ...
mái tóc em đôi mắt chị và hướng
nh́n anh như c̣n đang loanh quanh bên

rèm cửa trong hơi thở đầu ngày với
cái hít mạnh vào buồng phổi mang niềm
tin yêu và hy vọng nhưng rồi trời
ơi! cái ǵ mà rung rinh ấy lúc

tám giờ sáng bỗng nhiên nhanh như chớp
ào ạt trào dâng nước từ đâu từ
đâu trời ơi! kinh khiếp quá anh không
kịp la chị không kịp gọi mẹ không

kịp khóc và em không c̣n kịp với
tay th́ sóng thần sóng tử thần ập
tới cuốn hết cuốn hết thân phận người
thua chiếc lá bị dùi dập thật tơi

bời và đẩy sâu biến mất vào ḷng
biển biến mất biến ... mất biến ... mất ơi
sumatra ơi tsunami với
tám chấm chín ơi c̣n lại ǵ trời

ơi!! nếu cùng cuốn hết gia đ́nh th́
đoàn tụ bên kia thế giới nhưng khốn
nỗi nếu chỉ bắt đi một hai mà
c̣n chừa lại một hai trong thương tật

và đói lạnh th́ thà chết theo sướng hơn !!
thương làm sao người Nam dương ở Aceh
ở Meulaboh ở Pulau Simeulue ..
và vài hải đảo phía tây Sumatra !!

cầu nguyện cho Việt Nam tôi đă ngàn
năm nhân tai rồi xin ông Trời cho
qua khỏi thiên tai như cảnh 1/2
triệu người đi đoong và 1/2 triệu
người chết dở ở các nước nam Á châu !!

HÀ NGUYÊN DU
31/12/04/11:50 pm


Home