SỰ VẬT ĐỔ VỠ & TÔI
Huỳnh Lê Nhật Tấn



Khuôn tượng thần vệ Nữ đặt bên ḍng
kinh Thánh. Em nh́n tấm trần căn pḥng
dương khí ủ lên men. Đôi thằn lằn
liếm lưỡi t́m đôi tay lạc lơng chảy
miệt dài ngày đơn côi trong cơi mơ.
Bàn tay anh đă nặn nhào lấp em
vào khoảng trống khi anh được thoải mài

sờ… Cửa sổ đục thủng thêm lớp chỉ
ra ngă ba. Và tôi đi vào không
gian biến tấu mặt trăng sáng ngợp. Tiếng
vạt gió loăng đi sự im lặng. Cánh
quạt trần cuộn những sợi lông tôi bay
hỗn độn. Nơi bức tượng trầm sơ bụi

rêu, tôi nh́n em nơi tâm tưởng trong
khúc nhạc piano mang tên”Norah jones
jazz” Nét chữ tượng h́nh V lật ngược
và nhô lên li ti sợi mỏng dày

bay. Tôi rờ khắp thân h́nh thần sắc
đẹp, cái đẹp cứu anh chia tay em
măi.

HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
10/21/2004


Home