SỰ LINH ĐỘNG CỦA ĐẤT
Huỳnh Lê Nhật Tấn



Giấc mơ hoang tàn cháy của Đất. Nơi
Anh mơ ngược núi xuống biển bằng đôi
chân không ngầm bước. T́m tinh ḷng nơi
vết cứng dài ngộp thở. Miền quê em

Gió Lào khô rát của màu trắng cát
cỏ cháy. Chiều hè, những oan hồn như
c̣n tiếng ve vơng mách lối vong linh.
Anh gọi ai đó thân xác họ đang

trong em. Anh nhớ em nh́n ngoài ô
cửa lao xá Thành Cổ Quảng Trị giam
cầm bao thế kỷ c̣n đó. Một khung
nhỏ ánh sáng tự do chiếu từ cửa

sổ thông hơi nhà giam. Anh mường đọc
được câu thơ viết từ máu người tử
tù trên tường của sự rêu phong ấm
khí, tích ứ cả đổ vỡ xương cốt

h́nh hài chết và sống lại: “ Hỡi những
người Việt Nam yêu nước, chúng ta hăy
yêu mảnh đất này”. Anh lưu hồn ngay
ḍng lịch sử của Linh Địa La Vang.

Đức Mẹ Maria thị hiện hơn hai thế
kỷ. Ḍng Kinh Thánh Mẫu La Vang từ
Đức Tổng Giám Mục Tephanô Nguyễn Như
Thế: “ Mẹ đă chọn La Vang mà hiện đến cứu

giúp hộ phụ tổ tiên chúng con lương
giáo, giữa thời ly loạn cấm cách, khốn
khổ trăm bề”. Đêm nay anh ngủ lại
chỉ một đêm. Những mảnh nhiệm hồn tử

trận nơi hương đất này. Anh nhớ em
như màu xanh thẳm cỏ. Cỏ đă mọc
xanh quyện thân cốt rọi bàn tay mọc
năm đau nơi cồn cỏ. Chiến tranh đẫm

máu hận thù vứt khỏi sự hồi sinh.
Đất Quảng Trị nghe tiếng nói rộng h́nh
Trong nước -- ruộng vườn -- đầu môi lửa loạn
thời chinh chiến. Đêm anh không thể yên

giấc. Giấc mơ ô về trong mảnh trắng
sương bay vui sướng. Điều ô hợp màu
đen ịn vào miền đêm chết. Anh nghĩ
c̣n chiếc áo tù trắng đen đang rơi

trong bóng đêm.

@

HUỲNH LÊ NHẬT TẤN


Home