GI
Huỳnh L Nhật Tấn



Những sợi gi đang ve vt ti đi
vo tiếng thở của mọi nẻo ngy di
l th. Hy tnh tự i n tấm
lng buồn rơi rớt, ngập ngờ ht cao
ln băng vo v sao trn trời. Ti

mường tượng một tiếng rn rỉ rả nơi
thn xc em nằm trn sa mạc rộng
mở ci thin đng. Em cởi ra những
tấm lụa mỏng trong trẻo chiếu chội vo
đi ngực tro căng bến đồi... Gi thổi...

suốt một khoảng đời em cn lại. Đi
tay ti nho nặn ni đồi v mặt
trời xe đi mắt ấm p để cơn
gi chiều xưa ngưng ươm ln thể xc
em như tn tạ ho dần.

@

HUỲNH L NHẬT TẤN
09/12/2005


Home