TIẾNG GỌI
Đ́nh Nguyên

Tiếng Gọi
Giọng Đọc: Đỗ Kim



Nghe tiếng gọi, trở về, đang khi
c̣n mải miết. Cỏ non oằn ḿnh
gánh những bước chân. Vội vă như
chưa từng biết chạy. Vụng về thơ
trẻ, ngây ngô lạ. Đón mặt trời
sưởi trái tim đau buốt, lạnh băng.


Lành lặn v́ đă từng được rách
nát. Rung lên, ḥa nhịp cô đơn
thèm khát cơi hoang đường. Biết
vậy mà khi trôi bềnh bồng trong
mớ ḅng bong đời sống, dửng dưng
từ lúc nào đă biết yêu thương.

Mang theo đầy đủ chứng tích thời
gian. Vui, buồn, sướng, khổ. Vắt ḿnh
trên những câu thơ, đi ngược trên
trần nhà, vách núi, lặn xuống sông sâu.
Hít thơ thay v́ hít thở, nuốt,
tiêu hóa, hay để được tiêu diêu?

Bao lâu nữa, c̣n bao lâu nữa?
Không cần biết và không cần nói.
Chỉ cần nghe tiếng gọi, là trở
ḿnh, cất bước, về lại chỗ ngày
xưa từng đă đứng đó ngàn năm.
Chưa biết chừng đă mấy ngàn năm &.

Đ̀NH NGUYÊN
26-06-2004


Home