THÊNH THANG ĐỊA NGỤC THIÊN ĐƯỜNG
Đ́nh Nguyên

Thênh Thang Địa Ngục Thiên Đường
Giọng Đọc: Đỗ Kim



Ngọn gió buổi chiều thổi sợi tóc xanh
bay về địa ngục vẽ những ṿng phiền
luỵ trên không. Lúc gần rớt xuống tận
cùng, sợi tóc ngước lên c̣n lấp lánh


một thiên đường chấp chới ở trên cao.
Mây và bầu trời xuống thấp, đất cận
kề như chưa bao giờ được ghé mắt
nh́n vào tận cơi thiên thu. Nơi địa
ngục mà lâu nay nó cứ tưởng thiên
đường, ở xa xôi mà bỗng thật gần.
Gió bay hay tóc bay, trời xanh hay
đất xanh cứ loang loáng thế thôi chứ
biết bao giờ rơ rệt ranh giới chia
phân. Cứ lẫn lộn mà sống bởi vốn
liếng của cuộc đời đâu có bao nhiêu.
Sợi tóc phai sương trong chiều lộng gió
về đi thênh thang địa ngục thiên đường.

Đ̀NH NGUYÊN
08072004


Home