Khế Iêm

TIẾNG HÁT TỪ CỔ XƯA

 

 
 

 

                                                                               


mm

 

 

     Chàng thất lạc tới ngôi nhà
hoang phế những con đừơng dẫn lối xưa
     như cỏ dại và chàng đẩy
cửa vào như cánh cửa đẩy chàng vào
     căn phòng lờ mờ tím than
và chàng đọc trên bức vách những con
     chữ ngoằn ngòeo bay ra mùi
ẩm mốc của thứ thời gian đặc lại
     và lõang tan trong lớp bụi
bậm tự thuở nào còn văng vẳng tiếng
     cười đùa trong cơn huyên náo
của tình yêu như tiếng reo ca của
     dục lạc tiếng nước chảy trong
chiều hè và dòng sông nước mắt và
     nước mắt dòng sông … chàng vỗ
trán trong khoảng khắc rất nhanh của trí
     nhớ cánh cửa sổ mở thoang
thỏang mùi hương thiên lý chàng thất lạc
     chàng trong khỏanh khắc rất nhanh
căn nhà chừng như đang lung lay trong
     gió những trang sách rã ra
bình nước tan biến chiếc máy chữ gõ
     lọc cọc lọc cọc và cùng
lúc có tiếng chân bước của rất nhiều
     người và chàng nhận ra những
khuôn mặt của thời xa vắng lặng câm
     như đồ vật như những chiếc
bóng đang bước vào ngưỡng cửa luân lạc
     và căn nhà tưởng như chỉ
là ý niệm trong chốc lát nảy sinh
     nơi tâm trí chàng thực và
giả lẫn lộn và chàng chợt nhớ nàng
     và không biết nàng có nhớ
chăng chàng nhớ chàng đã đội cho nàng
     vòng gai và dắt nàng lách
qua khung cửa hẹp ôi cái thuở ban
     đầu lưu luyến ấy nay đâu

“– Có lẽ con thuyền chẳng kịp
tới bến sông sớm mai – Chắc
hẳn – Và trên núi cao bình
minh – Chúng ta đã mất khá
nhiều hơi sức – Có bao giờ
và bao đời mỗi khoảng khắc
trong trái tim thanh xuân tiếng
đập của cô tịch – Thôi đừng
nói nữa chúng ta đã chẳng
còn nhiều thì giờ – Chúng ta
còn rất nhiều thì giờ mà –
Trong chiếc túi áo thủng những
giấc mơ rơi đâu. – Đừng nhắc
tới những cánh chim tha Hương
– Ôi những cánh chim muôn phương.”

Chàng dẫm lên cỏ khô lênh đênh như
     cánh chim điêu linh và trong
nỗi khắc khoải chập chờn chuyến xe nhọc
     nhằn của quá khứ chàng thấy
nàng đang trở về sau cuộc hành hương
     tưởng chừng như hôm qua nàng
còn chải tóc và hong khô đôi môi
     trong gió ấm và không có
gì đẹp hơn nụ hôn nàng trong đêm
     ngọt như mật ong cứ như
thế chàng thức ngủ từng hồi nghe tiếng
     nói đang kể về những bi
kịch dang dở và trong cõi chật hẹp
     của chiều ngày chàng thì thầm
với vô vọng thấy lũ kiến đục khoét
     cơ thể những trái cây mang
đầy độc tố những nụ hoa nhả ra
     mùi hương mê chàng không thấy
nàng và chàng bước ra từ hầm lửa
     nhập thành kẻ lưu dân rách
rưới chập choạng ở khoảng cùng trời cuối
     đất cứ như thế chàng quanh
quất giữa những bờ tường còn nồng mùi
     vôi mới cùng đám cư dân
nửa quê nửa tỉnh trôi nổi trong những
     ngôi nhà được góp nhặt bởi
mảnh vụn của nền văn minh xa xưa
     khắc họa nỗi ray rứt … chàng
đứng dậy xốc áo chàng đi tìm chàng
     chàng là ai chàng là ai …
đừng tin điều gì về chàng hỡi những
     kẻ có mặt trên thế gian
hãy gầy lại đốm lửa nghi hoặc nhưng

     nàng vẫn tin mọi điều về
chàng nàng đi tìm chàng chàng ra đi
     Và chẳng trở về như chàng
trở về rồi lại ra đi làm rộn
     trí nàng đến nỗi nàng cứ
tưởng chàng chưa hề có mặt trên thế
     gian này vả chăng thế gian
này là thế gian nào trong cơn bối
     rối nàng ngợ ngợ nàng là
ai là ai giữa những cuộc đời khác
     và những cuộc tình khác nàng
văng vẳng nghe tiếng thì thầm đã bao
     lần của chàng rằng chàng mong
được sống trên một hòn đảo vô danh
     lánh xa những phiền toái nghe
sóng vỗ kể về những số phần phiêu
     bạt để mỗi đêm nằm mơ
thấy bầy sư tử bên bờ biển Phi
     Châu mặc cho cảnh đời man
dã quyến rũ tâm hồn mình còn nàng
     nàng chỉ là người tình buồn
mãi đứng bên lề của cuộc đời chàng

     Nàng xót xa chợt nhớ đến
cha nàng đã bỏ nhà ra đi rất
     sớm theo tiếng gọi của tình
yêu và mẹ nàng sau những năm tháng
     khốn khó đến cuối đời trong
cái lầm lộn của tuổi già vẫn tin
     người chồng của mình mỗi đêm
đều về rất khuya để nối lại mối
     tình dang dở (ôi nỗi đời
ương dở) như điệp thời gian rồi một
     hôm có lẽ chán nản với
những câu chuyện cứ lập lại và có
     thể cha nàng đã về thật
để rủ người bạn đời tham dự vào
     một chuyến đi không bao giờ
trở lại bà đã đi một mình trong
     đêm vội vã không kịp trang
điểm để đẹp như một hoàng hậu đến
     nỗi nơi căn phòng trong chiếc
tủ còn chứa đầy những loại nước hoa
     phấn sáp và những kiểu quần
áo đã rất xưa thơm mùi long não
     và nàng nhìn mẹ nàng nằm
tiều tụy và bất động nhìn những đồ
     vật đã được chuẩn bị rất
lâu cho một giờ cuối cùng mà lòng
     nàng se lại ôi sắc đẹp
mộng mị cũng chứa đầy mầm bội phản

“– Thế còn câu chuyện mùa xuân
– Quái – ... Người ngồi bên sông kể
về thời dựng nước những cánh
chim bỏ ngàn – Những đứa con
xuống biển – Cảnh phân ly đã
có từ thời huyền thoại – Chẳng
lẽ – Cuộc ra đi là mãi
mãi như con nước xuôi – Mùa
xuân năm ấy những đứa con
cam đảm vượt qua đầm lầy
sông bãi tìm đường ra biển
hiện thực lời nguyền đã nằm
trong sách sử – Hà ... Hà ... – Mùa
xuân năm ấy có nguyệt thực
và đêm tối kéo dài bất
tận ... – Những giấc mơ vỡ tan
và chia lìa ... – Nhưng – Biển cả
đã gột rửa quá khứ – Và
hỡi những cánh chim phiêu lưu
cứ bay đi, bay mãi... “

     Nàng ngã bịnh một căn bịnh
kỳ lạ nàng giả vờ sống như giả
     vờ chết và trong tình trạng
nhập nhằng của tâm trí nàng không còn
     nhận ra nổi con đường nàng
đang đi ngôi nhà nơi nàng ở và
     chỉ trong đêm tối nàng mới
nhận ra được nhan sắc mình cứ như
     thế hàng thế kỷ qua nàng
lang thang trong ngôi nhà rộng thênh ngạc
     nhiên về sự vắng vẻ và
dịu mát nàng chập chờn ăn uống chập
     chờn tắm rửa và hát ngợi
ca về những mối tình của cả ngàn
     năm trước nàng nghĩ đến chàng
đằm thắm hơn nhưng là chàng của nhiều
     hình dạng những cánh tay dài
ngoằng những bàn chân to bè và cho
     chàng những khuôn mặt đủ kiểu
của phường tuồng chàng là tập hợp của
     mọi giai cấp ở từng thời
kỳ cứ như thế trò chơi kéo dài
     vô tận đã làm nàng quên
mất một chàng có thật chẳng còn nhớ
     đến tên chàng và bóng dáng
chàng phai dần đã làm lành nỗi thương
     nhớ nhưng lại làm nàng sa
vào tình trạng lẫn lộn những chiếc mặt
     nạ chồng chất trong ký ức
nàng chẳng khắc họa đường nét rõ rệt
     nào ngoài sự buồn cười rồi
nàng tâm sự và đùa bỡn với những
     hình nộm ăn sâu vào thế
giới giả trang đánh mất cá tính xáo
     trộn nếp sinh hoạt và không
biết mình là ai nàng quên cả chính
     nàng ôi câu chuyện của chàng

“Và nàng còn dài nhưng người
kể không kể tiếp vì đến
đây câu chuyện chưa có thêm
tình tiết nào mới bởi cuộc
đời của chàng và nàng tự
nó đang diễn biến và kết
cấu để hòan tất câu chuyện
vào lúc cuối đời và không
ai có thể kể câu chuyện
không phải của mình ngòai chính
nhân vật đang kể và những
câu chuyện không phải của mình
nếu kể ra chỉ chứa nửa
phần sự thật nhằm giải trí
trong phút giây và câu chuyện
chỉ nhằm giải trí trong phút
giây thì có gì đáng kể
như thế người kể còn phải
đợi chờ và đợi chờ không
biết đến bao giờ đợi chờ
và đợi chờ chàng và nàng
tiếp tục kể câu chuyện đời
mình và người kể sẽ thuật
lại và người đọc cứ đọc
lại những gì đã đọc trong
lúc đợi chờ … đợi chờ
gì và đợi chờ ai.”

 

Sông Hương 12 / 2012

mm

                                                           

 

Last modified on 10/29/2012 6:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC