Chu Thụy Nguyên

ĐÀ LẠT
HOÀNG THỤY DI LINH – THÁNG NGÀY ĐÃ RÊU

 

 
 

 

                                                                               


mm

 

1.

        Chiếc xe khách trườn nhẹ tới
cuối cùng dừng lại bên tấm bảng thấy
     đề thành phố Đà Lạt chào
đón du khách ừ dù gì thì bây
     giờ mình cũng là du khách
chứ còn gì Nguyện thật sự không nhớ
     rõ mình đã xa thành phố
cao nguyên này bao lâu rồi cái  thành  
     phố  thật sự  chẳng  lớn  bao
nhiêu cái thành phố với Nguyện luôn như
     chiếc nôi một thứ  nôi bao
bọc bởi núi đồi xanh rì lặng lẽ
     chiếc nôi luôn vòng tay ra
ôm trọn mọi thứ nhất là kỷ niệm
     vào lòng mình chiếc nôi tự
nó luôn ham hố cưu mang cho bằng
     hết đâu cứ là những kỷ
niệm đẹp những tháng ngày êm đềm mà  
     cả  những đau thương mất mát
những chia lìa của một thời mà trên
     đầy những mảnh  vết tích  chiến
tranh cơn gió lạnh bất chợt luồn nhẹ
     vào xe mang theo chút hơi
hướm khá thân thương của miền xứ lạnh
     ngàn thông ý niệm về thời
gian bây giờ chẳng còn là gì khi
     ngày tháng vẫn cố dập vùi
lên ký ức chàng từng lớp bụi mờ 
     dày cộm Nguyện thoáng nghĩ bây
giờ là lúc để phủi để lau chùi
     để tìm lại cho mình từng
hình bóng đã từng lùi sâu vào dĩ

2.

     vãng đây sau khi đã cho
hành lý xuống chiếc xe khách lại tiếp
     tục lao nhẹ về phía trước
xe càng lao về hướng thành phố mùi
     nhựa ngo lại càng nghe thơm
nồng hơn mùi nhựa ngo như thứ hương
     huyễn hoặc luôn làm người đi
xa chạnh lòng nhớ về quê nhà như
     muốn kéo ta về với bao
kỷ niệm xưa chóng vánh hơn thoáng nhìn
     chênh vênh bạt ngàn triền thông
hai bên đường lòng chàng cứ nao nao
     cái nao nao khó tả cảm
giác như lúc mới lớn như lần đầu
     tiên theo mẹ xuống phố mọi
thứ cái gì cũng mới cái gì cũng
     lạ cái gì cũng  khiến  con
tim rạo rực bồn chồn muốn biết muốn
     tìm muốn tự thân khai phá
cái nao nao cũng của lần đầu tiên
     hò hẹn người tình hay lại
là cái nao nao sắp  gặp lại người
     tình sau tháng ngày xa  cách
mùi ngo càng lúc càng nghe thân quen
     như một thứ mùi kỷ niệm
đã xa nay về mới cảm lại được
     mùi ngo cùng chập chùng rặng
thông gợi nhớ những ngày cùng bè bạn
     quay quần dã ngoại mùi ngo
còn là vật chứng không thể thiếu của
     chuyện tình đầu trong đó mùi
ngo và tiếng cười O gái  Huế hay

3.

     mùi ngo trong những buổi trưa
hè dưới gốc thông già nhìn sóng tóc  
     O bay chập chùng mây chuyến
xe đang lăn chậm vào thành phố  Nguyện
     đang háo hức muốn được sớm
nhìn lại chốn thân thương xưa đã thấp
     thoáng từ xa sắc màu áo
len ôm chặt lấy những thân áo dài
     đủ màu Đà Lạt của chàng
đây rồi Đà Lạt của ký ức Đà
     Lạt của tình đầu Đà Lạt
của thời học sinh thơ mộng Đà Lạt
     của giảng đường đại học Đà
Lạt của hoa Đà Lạt của bướm Đà
     Lạt của thơ  của  nhạc Đà
Lạt của dốc đồi hay Đà Lạt của 
     những khóm Tường Vy vẫn hay
ngơ ngác trong sương sớm Đà Lạt của
     tôi hay của em hay của
mù sương hay của ly tan em ơi
     Đà Lạt sao chỉ là hoài
niệm sao chỉ là rêu phong sao chỉ
     là vực bờ quên lãng và
em ơi Đà Lạt từng trong tim ta
     từng trong mắt ta từng trong
hồn ta thì  em ơi Đà Lạt đâu
     dễ gì là phôi phai đâu
dễ gì là ly biệt đâu dễ gì

4.

     phải  không  em … cuối cùng chiếc
xe khách cũng vào đến bến và dừng
     lại nỗi bềnh bồng nãy giờ
trong lòng cũng phải dừng lại chàng nghiêng
     người nhìn vội ra cửa sổ
Đà Lạt  bây giờ dường như đông hơn
     cảm nhận đầu tiên dường như
lao xao hơn hay là bến xe thì
     như vậy xuống xe khoác vội 
túi xách lên vai Nguyện tìm cho mình
     một chỗ trống  trong hè đường
đứng lặng yên đảo mắt nhìn dáo dác
     như tự định lại vị trí
của mình Đà Lạt đây rồi đúng Đà
     Lạt đây rồi nhưng Đà Lạt
của riêng chàng thì hình như chưa phải
     không không phải đây là Đà
Lạt xưa của mình thoáng chốc chàng biết
     mình vẫn chưa thể tìm ra
Đà Lạt của riêng mình Đà Lạt của
     Bảng lảng hồn xưa Đà Lạt
của điệu đàng kỷ niệm Đà Lạt của
     dung  dị sương mù  Đà  Lạt
của thoang  thoảng  hương xưa Đà Lạt của
     những bước dìu nhau thật dịu
êm Đà Lạt của O Huế ngày ấy 
     Đà Lạt của bóng dáng tình 
yêu  và thôi nghe như đã thôi rồi

5.

     đã chẳng thể nào tìm lại
đã chẳng thể nào mong chờ chàng bất
     giác vác vai hành trang men
theo dốc phố xưa con đường hình như
     đã mở  rộng hơn  xe  cộ
nhiều quá sức đến độ con đường như
     bị cướp đoạt vẻ tĩnh lặng
dễ thương của thuở nào  nhưng  hai hàng
     thông già đúng rồi hai hàng
thông già này vẫn còn đây như một
     chứng tích hãy còn nguyên đó
của một cuộc tình chàng rẽ vào một
    con đường ngang cuối dốc con
đường giờ đã được tráng nhựa khang trang
     chàng dừng lại trước ngôi nhà
mang số 67 đúng con số 6
     7 đã được khắc lại bằng
đồng thau vàng ánh nhưng căn nhà năm
     xưa với mảng tường rêu phong
nay đã không còn đúng số 67
     kia rồi nhưng nay đã là
một căn hai lầu khá tân thời ngôi
     nhà như chồm hẳn ra đường
sân cỏ ngày xưa với gốc mận với
     giàn hoa leo tím và những
gốc hồng phấn nay đã không còn đứng
     thật lâu bên dốc hông ngôi
nhà cũ nhìn xuống những dãy nhà chi
     chít dưới triền sâu bây giờ
chàng bất giác liên tưởng đến những triền
     nhà ở khu thị trấn Pax-
ton bên Mỹ nơi chàng đang sinh sống
     vạn vật nơi ấy luôn yên
ả ngoại trừ 5 giờ chiều mỗi ngày
     chẳng biết tự bao giờ cứ
đúng 5 giờ chiều mỗi ngày là tiếng
     chuông trên tháp cao ngôi nhà
thờ cổ nơi ấy bắt đầu đổ đính
     đoong đính đoong thật yên ả
thật thanh bình bây giờ về lại phố
    xưa đứng lặng yên trước vuông
đất ngôi nhà xưa số 67 nhìn
     cả khu phố dưới triền kia
thật lặng yên thật Paxton nhưng thiếu

6.

     hẳn những tiếng chuông chiều thật
yên bình đính đoong đính đoong hình như
     tất cả bây giờ đã thật
xa thật xa lạ đối với Nguyện chàng
     liếc nhìn số 67 vàng
ánh đồng thau lần cuối rồi thả dần
    xuống con dốc bất giác chàng
nghe như tiếng cười của O năm xưa
     bên trong căn nhà số 6
7 nhưng không phải căn lầu bây giờ
     mà là một căn trệt tường
đã ố rêu xanh năm ấy O Hoàng
     Thụy Di Linh 19 tuổi
cái tuổi của  búp hoa hàm tiếu cái
     tuổi  của hương của nhụy cái
tuổi đẹp mặn mà giọng Hương Bình nghe
     ngọt dịu đôi mắt hạt huyền
sáng tinh anh nụ cười luôn hồn nhiên
     Nguyện nhớ rất rõ O Di
Linh còn vài người thân sống quanh khu
     Mả Thánh Cây Số Bốn chàng
gọi xe ôm chở về hướng đó ngày
     xưa khu này thưa thớt nhà
lác đác dăm vườn dâu tây bây giờ
     đường xá  cửa nhà chen chúc
nhìn choáng ngộp chẳng biết đâu là đâu
     xuống xe Nguyện ngơ ngác tay
cầm bức ảnh O Di Linh  đi loanh
     quanh hỏi tìm một ngày trôi
qua chẳng ai biết chẳng ai hay người
     thân của O Di Linh nay
ở đâu hai ngày năm ngày rồi một  

7.

     tuần sáng vào khu Mả Thánh
xưa chiều về lại khách sạn cho đến
     một chiều nọ của ngày thứ
chín tưởng chừng như tuyệt vọng bất ngờ
     có người phụ nữ nhìn ảnh
nghe tên O Di Linh bà ngờ ngợ
     quen và hướng dẫn Nguyện đến
gặp một người đàn ông hóa ra ông
     này là Thự anh trai của
O Di Linh gặp nhau bây giờ trong
     cảnh mừng mừng tủi tủi xa
xa lạc lạc ngờ ngợ lạ quen gặp
     nhau buồn thương nước mắt cứ
đầm đầm đìa đìa cứ nhớ cứ nhắc
     nhớ đến đâu nhắc đến đó
nhắc đến đâu ràn rụa đến đó thì
     ra ngày Nguyện  rời Đà Lạt
chia tay O Di Linh lên đường vào
     Sài Gòn  đi du học  rồi
heo hút biệt tăm chẳng thấy về lâu
     lâu mới có thư đi tin
lại O Di Linh ra trường vẫn làm
     tại Đà Lạt vẫn một mình
heo hút lủi thủi đợi mong  tin xa
     nhưng tin ngày càng biền biệt
trong một lần đi công tác xa O
     không may gặp tai nạn xe
lật xuống đèo mọi người đều mệnh chung
     Nguyện không còn tin nổi trước
mắt mình di ảnh O Di Linh trên
     bàn thờ đã lạnh tàn hương
khói ánh mắt O như vẫn nhìn trìu
     mến chàng chẳng hề than trách
nụ cười vẫn thật hồn nhiên như vẫn
     đang đùa cùng chàng Nguyện đốt
3 nén hương trước bàn thờ mà lòng
     như tan nát đã 5 giờ
chiều trời bên ngoài se se lạnh đâu
     đây bất giác nghe như tiếng
chuông từ ngôi nhà thờ cổ ở Pax-
     ton  giọng nhẹ vang như đang
cầu cho linh hồn Hoàng Thụy Di Linh
     những tiếng chuông ở đâu bất
giác đính đoong đính đoong đính
     đoong như chẳng thể nào bứt rời …

                                                                                               

_____________________

Người miền Bắc và miền Nam dùng chữ cây thông, nhựa thông. Ở Đà Lạt, đa phần là người miền Trung lập nghiệp nên nói thông chẳng ai biết. Họ gọi là cây ngo, nhựa ngo.

 

               mm                                              

 

Last modified on 04/10/2013 6:00 PM © 2004 2013 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC