THE GHOSTS (CONFUTATIS MALEDICTIS)

Frederick Turner
________________________

NHỮNG HỒN MA (PHẢN BIỆN VU KHÔNG)

Translated into Vietnamese by KI

 

 
 

 

 

 

MM

 

The Ghosts  (Confutatis maledictis)

All day I have been ridden by a ghost:
I think, the spirit of Michel Foucault.
He's in such agony, hating and lost;–
Like the oiled seabirds in the the undertow

That pulls along the Saudi littoral,
Where now another acolyte of Power
Oozes the sumps of the political
Into the blue petals of the worldflower;

I see his knees and elbows skinned and raw,
He hugs them to himself, his bulging eyes
Stare to and fro, a frightened minotaur,
His buttocks like a running cicatrice;

The huge sarcoma-blotches on his skin                                       
Display the final phase of that disease
Which is the body's death of discipline,
Decision not to punish, but appease;

Its great refusal to define the Other
As other than itself, its hate for fixity –
And all I feel is pain for this my brother,
A ghastly leaden grief, a sickened pity.

And what is terrible about this shade
Is that he's from the future, not the past.
For now it comes to me, the hell he made
Is one of many shadows that are cast

Like branches into all the time to come,
And has its own reality, and sends
This phantom into my delirium
To kill all voices that frustrate its ends;

And thus in this poor ghost a whole world screams
That it may have some space to gnaw its being;
And seeks to colonize my thoughts and dreams,
And set its spies within my very seeing.

But who is there to exorcise this thing,
This knot of nausea behind my shoulder,
Who will release my voice that aches to sing
Of beauty that survives its own beholder?

And here the poem broke; but now today
Another ghost, dearest of my dead friends,
My sweet and foul-mouthed Mozart, came to stay,
And get a birthday-present at my hands;

And any future blessed and led by him
Cannot be absolutely dark and cold;
He wrote the music which the cherubim
Shall play, newborn, on their kazoos of gold.

And even if there is another present,
Realer and richer, like a shell of blue,
Where Mozart did not die, but convalescent
Wrote his Geist-Insel,  lived to eighty-two,

And everybody laughed at Robespierre,
And Holocausts and Gulags were unknown,
But Vernean cosmonauts, upon a dare,
In 1920 landed on the Moon –

Yet even so, our branch of time is fed,
My darling Amadeus, with your blood;
And still puts out, despite the evil dead,
The white and dazzling flowers of the good.

_______________________________________

 

Những Hồn Ma (Phản Biện Vu Khống)

Cả ngày tôi bị ma đè tôi nghĩ, đó là
Linh hồn Michel Foucault, ông đang đau khổ,
Căm ghét và mất mát, – giống như những con chim
Bị vấy dầu trong con sóng ngầm kéo dọc theo

Bờ biển Saudi, nơi bây giờ quyền lực của
Một thầy tu khác làm chảy nhớt chính trị
Vào những cánh xanh của đóa hoa thế giới, tôi
Thấy da trên đầu gối và khủy tay của ông

Trầy sướt, ông ôm lấy chúng, trố mắt, nhìn qua
Lại như một con quái vật sợ hãi, mông của
Ông giống như vết thẹo đang vận hành; chỗ sưng
Tấy trên da phô bày giai đọan cuối của căn

Bệnh của sức mạnh cơ thể suy nhược, quyết định
Không trừng phạt, chỉ làm nguôi ngoai, sự khước từ
Lớn lao để định rõ Kẻ Khác khác hơn chính
Nó, sự đáng ghét về tính cố định – và tất

Cả tôi cảm thấy đau khổ cho người anh em
Này, một nỗi ưu sầu năng nề quá đỗi tồi
Tệ, lòng thương xót bệnh họan. Và điều gì kinh
Khủng về bóng tối của sự chết là ông ta

Từ tương lai, chứ không phải quá khứ. Vì bây
Giờ nó đến với tôi, cái địa ngục ông tạo
Ra là một trong nhiều vùng tối được ném ra
Như những cành nhánh trong mọi thời đại tới, và

Cái địa ngục có thực tại của chính nó, và
Gửi hồn ma này trong cơn mê sảng của tôi
Để giết mọi tiếng nói ngăn cản mục đích của
Nó; và vì vậy trong bóng ma đáng thương tòan

Thế giới gào thét có lẽ có một vài khỏang
Không để gặm nhấm sự hiện hữu; và cố gắng
Nô lệ những ý tưởng và giấc mơ của tôi,
Và điều chỉnh sự theo dõi bên trong cái thấy

Của tôi. Nhưng ai ở đó để đuổi hồn ma
Này, cái nút thắt của sự ghê tởm đằng sau
Vai tôi, kẻ sẽ thả lỏng tiếng nói của tôi,
Tiếng nói đau đớn để hát về cái đẹp thóat

Khỏi kẻ quan sát tự chính mình? Và đến đây
Bài thơ hỏng; nhưng bây giờ hôm nay một bóng
Ma khác, thân quí nhất về những người bạn đã
Chết của tôi, Mozart đáng yêu và nói năng

Dở tệ của tôi, đến và ở lại, và nhận
Món qua sinh nhật từ tay tôi; và bất cứ
Tương lai nào được ban phước và dẫn dắt bởi
Ông tuyệt đối không thể tối và lạnh; ông đã

Viết lọai âm nhạc mà những thiên sứ có thể
Chơi, tái tạo, qua những cái kèn vàng của họ.
Và ngay cả nếu có một món quà khác, thực
Và giàu hơn, như một cái vỏ sò màu xanh,

Nơi Mozart không chết, chỉ dưỡng sức đã viết
Nhân vật Geist-Insel của ông, sống tới tám
Mươi hai, và mỗi người cười Robespierre, và
Holocausts và Gulags không rõ, nhưng những

Phi hành gia Vernean, thách thức, vào năm
1920 đã đáp lên mặt trăng – song
Ngay cả như vậy, nhánh thời gian của chúng ta
Là nhân viên công lực, Amadeus thân yêu

Của tôi, với máu của ông; và vẫn sản sinh,
Mặc dầu cái chết độc ác, những đóa hoa trắng
Ngọan mục của sự thiện lành.

 

_________________________

Amadeus, tên lót của Mozart
Vernean: liên quan tới Jules Verne, người viết tiểu thuyết giả tưởng.
  

 

 


________

Biography
________

 

 


Last modified on 04/20/2012 - 6:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.

MUCLUC