I KNOW FROM MY BED – LEAVES IN DECEMBER

FLY WINGS – COLD GRAY

Michael Lee Johnson
____________________________

TÔI BIẾT TỪ CÁI GIƯỜNG CỦA TÔI – NHỮNG CHIẾC LÁ TRONG THÁNG CHẠP

NHỮNG CÁNH RUỒI – XÁM LẠNH

Translated into Vietnamese by KI

 

 
 

 

 

 

 

mm

 

I KNOW FROM MY BED

Sometimes I feel
like a sad sack-
a worn out old man
with clown facial wrinkles.
I know when I reflect,
stare out my window
at the snow falling
from my bed,
my back to yours,
reflecting on my pain-
ignoring yours-
I isolate your love,
lose your touch
to another-
forgetting,
it is our bed,
not mine,
that I lie in.

-1999-

 

TÔI BIẾT TỪ CÁI GIƯỜNG CỦA TÔI

Đôi khi tôi cảm thấy
như một cái túi buồn bã –
một ông già mệt mỏi
với những vết nhăn trên mặt của một anh hề.
Tôi biết khi tôi phản chiếu,
nhìn đăm đăm ra ngòai cửa sổ
lúc tuyết rơi
từ gường ngủ của tôi,
lưng tôi quay lại lưng em
suy nghĩ về nỗi đau của tôi
quên cái lưng em
tôi cô lập tình em
làm mất sự liên lạc của em
với người khác
quên đi
đây là giường ngủ của chúng ta
không phải của tôi
tôi nằm

 

 

mm

 

LEAVES IN DECEMBER
 
Leaves, a few stragglers in
December, just before Christmas,
some nailed down crabby
to ground frost,
some crackled by the bite
of nasty wind tones.

Some saved from the matchstick
that failed to light.
Some saved from the rake
by a forgetful gardener.

For these few freedom dancers
left to struggle with the bitterness:
wind dancers
wind dancers
move your frigid
bodies shaking like icicles 
hovering but a jiffy in sky,
kind of sympathetic to the seasons,
reluctant to permanently go,
rustic, not much time more to play.

-2007-

Audio poem

http://www.youtube.com/watch?v=8beg6_vIfLI&feature=related

 

NHỮNG CHIẾC LÁ TRONG THÁNG CHẠP

Những chiếc lá, vài chiếc rơi muộn trong
tháng Chạp, chỉ trước Giáng sinh,
vài chiếc đã bị đóng cứng cáu bẳn
trên mặt đất băng giá,
vài chiếc bị rách nứt bởi sự tê buốt
của những âm thanh cơn gió thô bạo.

Vài chiếc còn lại nhờ những que diêm
không cháy
vài chiếc còn lại từ cái bồ cào
vào lúc một người làm vườn quên lãng.

Vì những chiếc lá rơi muộn đó đong đưa trong gió
phải vật vã với nỗi cay đắng:
những chiếc lá
những chiếc lá
xua đi nỗi lạnh giá của bạn
thân lay động như những cột băng nhũ
bay lượn chỉ trong thóang chốc trong bầu trời,
như một chút cảm thông với mùa màng,
những chiếc lá miễn cưỡng ra đi vĩnh viễn,
những chiếc lá quê kệch, đâu còn bao lâu để mà chơi.

 

mm

 

FLY WINGS

Black wings
landing on unwanted
space, like the devil
in bad spots that itch –
fly swatter hammers,
summer fly body parts splatter
blood crucifixion red,
blood stains splat against the kitchen wall.
Blood crucifixion red –
Dead?  Sacrifice?
Or does Jesus call, resurrect all?
Black wings.

-2007-

 

NHỮNG CÁNH RUỒI

Những cánh đen
đậu trên một chỗ
không ai muốn, làm
ngứa ngáy những chỗ ngứa –
những cái đập ruồi
những phần thân ruồi mùa hè văng lên
máu thánh đỏ
những vệt máu văng lên từơng nhà bếp.
Máu thánh đỏ –
Chết? Hy sinh?
Hoặc Jesus gọi, hồi sinh hết?
Những cánh ruồi đen.

 

mm

 

COLD GRAY

Below the clouds
forming in my eyes,
your soft eyes,
delicate as silk warm words,
used to support the love I held for you.

Cold, now gray, the sea tide
inside turns to poignant foam
upside down, separates –
only ghosts now live between us.

Yet, dream like, fortune-teller,
bearing no relation to reality –
my heart is beyond the sea now.
A relaxing breeze sweeps
across the flat surface of me.
I write this poem to you
neglectfully sacrificing our love.
I leave big impressions
with a terrible hush inside.
Gray bones now bleach with memories,
I’m a solitary figure standing
here, alone, along the shoreline.

-2007-

 

XÁM LẠNH

Bên dưới những đám mây
hình thành trong mắt tôi,
đôi mắt êm dịu của em
mong manh như những chữ màu lụa ấm
dùng để chứng thực tình yêu  tôi dành cho em.
Sương lạnh, bây giờ là nỗi chết, chuyển thành
bọt sầu thảm trong lòng sóng biển
lộn ngược, tách rời –
chỉ còn là những bóng ma đang sống giữa chúng ta.
Lại nữa, giấc mơ như thể, thầy bói,
không liên hệ gì tới thực tại –
trái tim tôi bây giờ ở bên kia biển.
Cơn gió hiu hiu làm uể ỏai quét
qua bề mặt tẻ ngắt của tôi.
Tôi viết lá thư này cho em
dâng hiến một cách lơ đãng tình yêu chúng ta.
Tôi để lại những ấn tượng lớn
với một sự tĩnh lặng kinh khủng bên trong.
Bộ xương màu xám bây giờ tẩy trắng với những kỷ niệm,
Tôi là một nhân vật cô độc đang đứng
ở đây, một mình, dọc theo bờ nước.

 

 

_________

Biography

_________

 

Last modified on 04/24/2011 – 8:00 PM © 2004 –2011 www.thotanhinhthuc.org.