GESTURES

Paul Henry
_________

ĐIỆU BỘ
KI dịch

 

 
 

 

 


mm

 

GESTURES

I could, of course,
walk to your house
and die on its step.

Warm from your bed,
mistaking my rattling
teeth for the milk

you’d open the door
in pink slippers
and find me lying there

with one eye open.

               *

I spy ...   the last star
to disappear
through a giant curler in your hair.

               *

In your absence
which is the rest of my life
and unlike Archimedes

who calculated the earth’s mass
in grains of sand

I will devote my sentence
to counting the minutes
as they fall

through the hourglass of your days.

                *

The cat idles on my chest.
I hold your letter up to the sky.

How to decipher
your feline y’s, crucified t’s
open-topped a’s and o’s?

The cloudy watermark
becomes a woman’s face.
               
                 *


I want you close before I go.
I want you in the fire’s glow
then outside in the graveyard’s dirt.

I want you where the tide is low
and the sea’s lips barely part
for breath to say “I told you so.”

I want you close before I go.

                *

I’ve made you my password.
Your name lets me in each day,
your name and your age.

Absurd, how these plastic keys
diminish you, stay silent
when your name is played

and how easily, without knowing,
you let me in each day.

               *


Once I whispered in your ear
in the shrubbery of a summer.
Remember?

I even bought you a ring.
That was something.
Can you hear me singing

at the kiss-gate still,
at the sea wall?
Did we meet at all?

                *

Here’s something cold for you –
the intelligence of water.
(I should like to see you shiver).

Lay down in its equation.
It will soon work you out,
intricately at first, then harder

lifting your back from the bed
so you’re half-fish, half-woman.

Years after you’ve surfaced
shivering, golden, I’ll be here,
student of the river

the cold pool where you lay.          

                *

It must have happened years ago,
this light between us, this hurt.  
I want you close before I go.

                *

In the fire’s glow,
in the graveyard’s dirt,
where the tide is low ...


                *

Who will console this room
now that you’ve come and gone?

The wind in the chimney?
The smouldering grate?

The last star
in its universe burns

then disappears. 

                                          
from ‘Ingrid’s Husband’ (Seren)

 

________

Biography
________

 

 

Last modified on 03/15/2011 8:00 PM © 2004 2011 www.thotanhinhthuc.org.

 

 

 

 

 

mm


ĐIỆU BỘ

Tôi có thể, dĩ nhiên,
tới nhà em
và chết trên bậc cửa.

Vừa thức dậy,
nghe tiếng tôi đang ngáp chết
khi ra ngòai lấy sữa.

Em mở cửa
mang đôi dép màu hồng
và thấy tôi đang nằm đó

với một con mắt mở.

               *

Tôi dõi theo … ngôi sao cuối cùng
cho đến khi biến mất
xuyên qua ống cuộn lớn trong tóc em.

               *

Trong sự vắng mặt của em
là sự yên nghỉ của đời tôi
và không giống như Archimedes

đo khối lượng trái đất
bằng những hạt cát

tôi sẽ dành hết câu chữ của tôi
để đếm từng phút
như chúng rơi

qua đồng hồ cát thời sung mãn của em.

                *

Con mèo nhàn nhã trên ngực tôi.
Tôi giơ lá thư của em hướng lên bầu trời.

Làm sao giải đóan
chữ y giống như con mèo của em, chữ t giống như hình thập tự giá
những khỏang cách ở đầu chữ ao trông giống như một lọai xe thể thao?

Hình ẩn trong mây
làm thành khuôn mặt người đàn bà.
               
                 *

Tôi muốn gần em trước khi tôi đi.
Tôi muốn em trong ánh lửa đỏ
sau đó ở ngòai, trong đất nghĩa trang.

Tôi muốn em nơi thủy triều xuống
và phần hiếm hoi giữa sóng cao và thấp của biển
để thì thầm nói, “Tôi đã bảo em thế.”

Tôi muốn gần em trước khi tôi đi.

                *

Tôi biến em thành mật khẩu của tôi
tên em cho tôi vào máy computer mỗi ngày,
tên em và tuổi em.

Vô lý, làm sao những bàn phím bằng nhựa này
thu nhỏ em, yên lặng
khi tên em được đánh lên

và làm sao dễ dàng, không biết được,
em cho tôi vào máy computer mỗi ngày.

            *

Có lần tôi đã thì thầm bên tai em
trong một bụi cây vào mùa hè.
Nhớ không?

Thậm chí tôi đã mua cho em một chiếc nhẫn.
Đó là điều ý nghĩa.
Có thể nào em nghe tôi vẫn đang hát

nơi lối cổng hôn nhau từ biệt,
nơi con đê chắn sóng?
Chúng ta đã gặp nhau đó chăng?

                *

Ở đây có gì lạnh với em –
cách thấm tràn của nước.
(Tôi thích nhìn em run rẩy).

Nằm xuống trong sự kỳ diệu của nước.
Chảy vào mọi phần cơ thể,
mới đầu rắc rối, sau đó khó

nhấc lưng ra khỏi chỗ nằm hơn
như thể em là nửa cá, nửa đàn bà.

Nhiều năm sau em thức dậy
run rẩy, da ánh vàng, tôi sẽ ở đây,
người học trò của dòng sông

hồ nước lạnh nơi em nằm.

                *

Điều đó phải xảy ra nhiều năm trước,
ánh sáng này giữa chúng ta, sự khổ đau này.
Tôi muốn gần em trước khi tôi đi.

                *

Trong ánh lửa đỏ,
trong đất nghĩa trang,
nơi thủy triều thấp …

                *

Ai sẽ đồng cảm với căn phòng này
bây giờ mà em đã đến và đi?

Gió trong ống khói?
Lò sưởi âm ỉ?

Vì sao cuối cùng
trong vũ trụ cháy

rồi biến mất.

                                          
from ‘Ingrid’s Husband’ (Seren)