TO MY YOUNGER SELF

Frederick Feirstein
_______________________

TA NAY GỬI TA XƯA

Translated into Vietnamese by Phạm Kiều Tùng

 

 

 
 

 

 

 

 

The past is like a library after dark
Where we sit on the steps trading stories
With characters we imagined ourselves to be.
Neighbors in clothing from our childhood stroll by,
Unmolested, nodding at us, benevolently.
One with your father’s face tips his fedora.
You lower your face in shame. I look back.
Someone is sitting at a long table,
Reading in the moonlight. I must look startled.
He holds a forefinger to his lips,
As if it is a candle for the dead.
You tap me on the shoulder and I turn back.
The street is dangerously empty,
Except for the newsstand lit yellow
Where your mother in a blue nightgown
Showing beneath her coat buys The Times,
A pack of Kools and, eyeing us, lights one.
You race to her, turn a corner. Goodbye.
I’m frightened as if I’m a foreigner
In a city under siege. Yet I know
It is still mid-century. Underground
Are only subways carrying boisterous
Party-goers or somber family men
Working the night shift or harmless bookies
Respectful of the No Smoking signs.
I walk to where the newsstand, shut,
Advertises brand names I’d forgotten.
I shove my hands in my pockets and whistle
A song we danced to when we were young.
I walk on for blocks, until I smell
Smoke from the burning borough of the Bronx.

 


______________________

Biographical Note
______________________

Dictionary of Literary Biography

______________________

 

 

Last modified on 01/24/2007 6:00 PM
© 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

Quá khứ như một thư viện sau khi mặt trời lặn
Nơi chúng ta ngồi trên những bậc thềm trao đổi
những câu chuyện
Mà chúng ta mường tượng mình chính là những nhân
vật trong đó
Láng giềng trong y phục thời chúng ta còn thơ dại tản bộ ngang qua,
Không làm phiền, gật đầu chào chúng ta, đầy thân thiện,
Một người có gương mặt của cha em chạm nhẹ vành
mũ phớt chào chúng ta
Em cúi thấp mặt ngượng ngùng. Tôi ngoái nhìn phía sau.
Ai đó ngồi trước cái bàn dài,
Đang đọc dưới ánh trăng. Tôi hẳn phải có vẻ hoảng hốt.
Ông ta đưa ngón trỏ lên môi,
Như thể đó là ngọn nến dành cho người đã khuất.
Em vỗ nhẹ vai tôi và tôi quay lại.
Con phố trống vắng đầy hiểm nguy,
Chỉ trừ quán sách báo còn sáng đèn vàng
Nơi mẹ em trong chiếc áo ngủ màu xanh
Mua tờ Thời Báo, dưới áo khoác để lộ ra
Bao thuốc lá Kool và, nhìn chúng ta, bà châm một điếu.
Em chạy nhanh về phía bà, rẽ ở góc phố. Tạm biệt.
Tôi hoảng sợ như thể tôi là người nước ngoài
Trong một thành phố bị vây hãm. Tuy nhiên tôi biết
Hiện vẫn còn vào giữa thế kỉ. Dưới tầng ngầm
Chỉ là những chuyến xe điện ngầm chuyên chở
Những người đi dự hội nói cười huyên náo hoặc những
người có gia đình vẻ mặt u sầu
Đi làm ca đêm, hoặc những người ghi cá cược vô tội
Tuân thủ điều luật ghi trên những tấm biển: Cấm Hút Thuốc.
Tôi bước tới quán sách báo, giờ đã đóng cửa,
Những quảng cáo các nhãn hiệu được chuộng mà tôi
đã quên tên.
Tôi thọc tay vào túi quần và huýt sáo
Một điệu nhạc mà chúng ta thường nhảy theo thời trẻ.
Tôi đi tiếp qua nhiều dãy phố, cho tới khi tôi ngửi thấy
Mùi khói từ Khu Bronx náo nhiệt.