THE TAXICAB INCIDENT

David Hermandez
_____________________

SỰ CỐ TAXI

Translated by KI

 

 
 

 

 

 

MM

 

THE TAXICAB INCIDENT

A boy runs into a busy street,
a boy who happens to be my father.
Yes he’s careless and yes here comes
the taxicab. This happened
in Bogotá, Colombia. And this:

a boy falls, a boy who happens
to be my father, fallen before
the taxicab. You know what
happens next: my existence
spoils the drama. How the taxicab

glides over my father and skims
his shoulder blades. He stands
unscathed and brushes the dust off
his clothes and continues to breathe.
Fallen differently, I’m not here.

Fallen the way he did, I am.
When the boy who happens to be
my father runs into a busy street,
I’m in the backseat of that taxicab
with my brother and sister.

The three of us, we’re outlined.
Our skin is translucent as cellophane.
When we begin to scream
nothing but nothing leaps
from the zeros of our mouths.

Such is how the future lives
without influencing the world.
And my mother? She’s the girl
hundreds of miles south, blowing
air into a plastic ring skinned

with water and soap. The flimsy
bubbles lift. Whether they are
pushed into a wall, the spikes
of branches, or the sky’s blue field,
it is up to the wind.

 

SỰ CỐ TAXI

Một đứa bé đi vào khu vực đông xe,
một đưa bé ngẫu nhiên trở thành cha tôi.
Vâng nó lơ đễnh và vâng lúc này chiếc
taxi trờ tới. Chuyện này xảy ra ở Bogotá,
Colombia. Và đây: một đứa con trai ngã,

một đứa con trai ngẫu nhiên trở thành cha
tôi, ngã trước chiếc taxi. Bạn biết chuyện
gì xảy ra sau đó: sự hiện hữu của
tôi làm hỏng vở tuồng. Làm sao chiếc taxi
lướt qua cha tôi và xém vào xương bả

vai của ông. Ông đứng dậy không hề hấn
và phủi bụi quần áo và tiếp tục thở.
Nếu đứa con trai ngã theo cách khác, tôi
không có mặt ở đây. Nếu đứa con trai
ngã như nó vừa ngã, tôi mới có mặt

ở đây. Khi đứa con trai ngẫu nhiên trở
thành cha tôi đi vào khu vực đông xe,
tôi ngồi ở băng ghế sau chiếc taxi
với em trai và em gái tôi. Cả ba
chúng tôi là dạng hình bên ngòai. Da thịt

chúng tôi trong suốt như giấy bóng kiếng. Khi
chúng tôi bắt đầu kêu lên chẳng có gì
thốt ra trong những cái miệng tròn vo của
chúng tôi. Như vậy thì tới mức độ nào
những sinh mạng tương lai không tác động đến

thế giới. Và mẹ tôi? Bà là cô gái ở
cách xa hàng trăm dặm phía nam, thổi
vào không khí bằng một ống nhựa tròn nhúng
vào nước xà bông. Những chiếc bong bóng dễ
vỡ bay lên. Hoặc chúng đụng và một bức

tường, những nhánh cây, hoặc bay lên trời xanh,
là tùy theo gió.

 

_______________

Chú thích
Bài thơ đề cập tới câu chuyện giả thiết về quá khứ, người cha còn là đứa con trai, người mẹ còn là đứa con gái và những đứa con còn trong tương lai, chưa sinh ra.

 

 

________

Biography
________

    

 

Last modified on 11/09/2010 8:00 PM © 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC