GOLDFISH – IN, TOO (*) – THE MOST IMPORTANT POEM – UNQUANTIFIED

Alden Marin
__________________________________

CÁ VÀNG – VẪN CÓ THỂ NGẮM NHÌN SAY SƯA (*) – BÀI THƠ QUAN TRỌNG NHẤT

KHÔNG THỂ ĐỊNH LƯỢNG

Translated into Vietnamese by Phạm Kiều Tùng

 

 
 

 

 

 

GOLDFISH

Somehow, goldfish
came up twice today
in different conversations
one about how
life is like a fishbowl –
at this point, the night
seems unreasonably dark;
its words as strings
of bubbles in summer –
and how a goldfish has
only a 10 to 20 second memory –
useful in the modern world
when so much deserves
forgetting.

 

 

 

IN, TOO

You may have
only the day –
its light, leaves
and ground
under your feet –
a view to dream
or horizon to respect
or to reach, and what
is in that vessel
before you – coffee
water, juice or tea –
and if it's just air
in the cup
and it's empty –
you can drink that
in, too.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THE MOST IMPORTANT POEM

I have written
thousands of poems –
it is true, but this one
is the most important, for me
because it is brand new,
celebrates the only moment
I have at my fingertips now –
makes light of nothing
hopes to make sense
of everything, in that it
is fresh as the
morning dew and fickle
as any star.

 

 

UNQUANTIFIED

No clock
on any wall
or watch, strapped
to flesh
can tell the kind
of time you
are living; that
of emotion, mood
& temperament –
no book contains
the animal image
created when sunlight
crosses chair legs
casting a creature shadow
on your wood floor
that turns life
into imagination, escape
and timeless time
unquantified.

 

 

________

Biography
________

 

 

Last modified on 09/12/2007 6:00 PM
© 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

CÁ VÀNG

Chẳng hiểu sao cá vàng
hôm nay hai lần
được đưa ra trong những cuộc trò chuyện khác nhau
một lần về chuyện sao mà
cuộc đời lại giống bể cá thế –
tới lúc đó thì buổi đêm
chừng như đen sâu tới mức vô lí;
những lời lẽ như những chuỗi
bọt nước mùa hè –
và sao mà cá vàng
có hồi ức
chỉ kéo dài chừng 10 tới 20 giây –
điều thật hữu ích trong thế giới hiện đại
khi mà biết bao thứ đáng để
quên đi.

 


VẪN CÓ THỂ NGẮM NHÌN SAY SƯA (*)

Có thể bạn
có ban ngày mà thôi –
ánh sáng của nó, những chiếc lá
và nền đất
dưới chân bạn –
một quang cảnh để mơ mộng
hoặc một chân trời để tôn trọng
hoặc để vươn tới, và món gì
trong chiếc li
trước mặt bạn – cà phê
nước, nước quả hoặc trà – 
và nếu đó chỉ là không khí
trong chiếc li
và li thì trống trơn –
bạn vẫn có thể
say sưa ngắm nhìn nó.

 

(*) to drink something in: watch or listen to
something with
great pleasure or interest
(từ điển Oxford), ngắm nhìn hoặc
nghe
điều gì đó một cách say sưa (tỉ như ta nói ai đó
lắng nghe say sưa như “uống c
ạn” những lời của người
nào khác).

Trong ngữ cảnh của bài thơ này, mấy câu đầu nói về
“quang cảnh (view)” và “chân trời (horizon)”, vậy
to drink in có thể hiểu là “say sưa ngắm nhìn”.
Nhưng to drink something in cũng có nghĩa là “take in
or absorb (water …)”, “uống vào, hấp thu” (nước …);
nên tựa đề bài thơ IN, TOO cũng có thể
hiểu là VẪN CÓ THỂ UỐNG VÀO (dù chỉ có không khí
trong cái li không). Ý của tác giả là một chuyện, và sự
cảm thụ của người đọc là chuyện khác. Từ lâu rồi,
chúng ta hiểu được rằng một văn bản, nhất là thơ,
không chứa đựng một ý nghĩa xác định, chung quyết.
(người dịch chú thích)

 

 

BÀI THƠ QUAN TRỌNG NHẤT

Tôi đã viết
hàng mấy ngàn bài thơ –
thật thế, nhưng bài này
là bài quan trọng nhất, với tôi
vì nó mới toanh,
nó tôn vinh khoảnh khắc duy nhất
tôi có được trọn vẹn vào lúc này –
nó chẳng coi thường bất kì điều gì
nó hi vọng đem lại ý nghĩa
cho mọi điều, do vậy nó
tươi mát như
sương mai và thất thường
như bất kì vì sao nào.  

 

 

KHÔNG THỂ ĐỊNH LƯỢNG

Không chiếc đồng hồ
treo tường nào
hoặc đồng hồ dây da
đeo tay bám sát da thịt
có thể cho bạn biết
thứ thời gian
bạn đang sống trải; thứ thời gian
của cảm xúc, của tâm trạng
& của tính khí –
không sách nào chứa đựng
hình con thú
được tạo ra khi ánh nắng mặt trời
chiếu ngang qua những chân ghế
hắt thành cái bóng một loài sinh vật
trên nền gỗ nhà bạn
biến cuộc đời
thành cuộc tưởng tượng, thành cuộc đào thóat
và thành thời gian không-nhuốm-màu-thời-gian
không thể định lượng.