CHOICES

Alden Marin
________________________

NHỮNG CHỌN LỰA

Translated into Vietnamese by Phạm Kiều Tùng

 

 
 

 

 

 




The years play out
Their little aging game
On a fulcrum of dawn –
The point on which life
Is balanced between light
And dark; quiet and clamorous
I feel lost
Sometimes in between;
Neither young nor old
But looking in my mirror
For clues as to which
And resisting certain truths;
The spirit is restless because
I have not surrendered;
My worn and weary image
Is my obsession – no matter
How much cream I apply
Or healthy, the nutrition –
These lines [*] are real;
Here to stay, like the ones
In the bank and coffee place
And on freeways
That steal my calm inside
And shatter it to pieces –
What am I doing to myself
At 3:59 a.m. with these lights on
Forgoing sleep for self examination
Adding dashes – semicolons; exclamations!
And searching for solace
In every song – the chorus
About where “you’re not coming home” [**]
And they tell me
The root of my problem
Is that I think too much
But it’s all I know to do;
Fill the void, or else stand there
Gazing down on total emptiness –
As a choice, I am glad
I wrote this.

 

________

Biography
________

 

 

Last modified on 01/30/2007 6:00 PM
© 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 



Những năm tháng trình diễn
Trò chơi già nua nhỏ nhặt của chúng
Trên điểm tựa của hừng đông –
Là điểm trên đó cuộc sống
Được cân đối giữa ánh sáng
Và bóng tối; giữa tĩnh lặng và huyên náo
Đôi khi tôi thấy mình lạc lõng
Ở khoảng giữa;
Chẳng trẻ cũng chẳng già
Nhưng nhìn vào tấm gương
Để truy tìm manh mối
Và kháng cự vài sự thật;
Tâm tư luôn bồn chồn vì
Tôi chẳng chịu đầu hàng;
Hình ảnh tôi, mòn mỏi và rã rời
Là nỗi ám ảnh của tôi – bất kể
Tôi thoa bao nhiêu kem lên da mặt
Hoặc ăn uống no đủ –
Những nét hằn [*] này là thực;
Ở lại lâu dài, như những nét hằn
Trong nhà băng và nơi uống cà phê
Và trên những đường cao tốc
Chúng đánh cắp niềm tĩnh lặng trong tôi
Và phá nát nó thành từng mảnh vụn –
Tôi đã làm gì tôi
Vào 3 giờ 59 phút sáng với những ngọn đèn này bật sáng
Soi giấc ngủ trước đó để tự xét mình
Thêm những dấu gạch ngang – dấu chấm phẩy; dấu than!
Và tìm kiếm niềm an ủi
Trong từng bài hát – khúc hợp xướng
Về nơi mà “bạn không trở về nhà” [**]
Và chúng cho tôi biết
Cội rễ vấn đề của tôi
Là tôi nghĩ ngợi quá nhiều
Nhưng đó là tất cả những gì tôi biết cách làm;
Lấp đầy khoảng trống, hoặc đứng đó
Ngó đăm đăm vào cõi rỗng không cùng –
Như một lựa chọn, tôi rất vui
Được viết bài này.

 

Chú thích

[*]: Trong emails trao đổi giữa tác giả và người dịch,
tác giả cho biết lines có tính lưỡng nghĩa (tác giả dùng
chữ “double entendre”), vừa có nghĩa là những nét hằn
trên da (mặt), vừa có nghĩa là những giòng thơ viết ra
(những giòng thơ viết khi đợi ở bank hoặc nơi coffee place).

Trích dẫn emails:
Lines as in WRINKLES and FACIAL CREASES ...
but it's a double entendre too ...

LIKE THE ONES IN THE BANK ... the lines
on my face ARE REA L... Lines = wrinkles ... Lines
in the Coffee Place and Bank are LINES, but
different ones ... same word ...

the poem is displaying how, to the writer ...
LIFE HAS BECOME ABOUT LINES ... personal,
AND in society ... at once ... a la fois .... en meme temps ...


[**] “you’re not coming home”: chỉ đơn giản là một câu
trong lời bài hát tác giả nghe được khi … gõ bài thơ này,
và tác giả “đưa nó vào”. Tác giả nhận đó là một “tật”
của mình (a quirk of mine):

WHERE YOU'RE NOT COMING HOME ...
it's a reference to a line in a song. It's a quirk
of mine. I often WRITE MY POEMS WHILE
LISTENING TO MUSIC ... and that line, which
had some kind of fleeting, momentary meaning ...
happened (or chanced) by in a song I was listening to ...
while writing and typing this poem .... so I included it ...