BLACK AND WHITE DAY

Alden Marin
________________________

NGÀY ĐEN VÀ TRẮNG

Translated into Vietnamese by Phạm Kiều Tùng

 

 
 

 

 

 



It’s a black and white day
lacking color and gradation
at the coffee place in the Palisades
and she said what she said
But I felt it wasn’t what
she meant to say –
something about “quitting”
But one knew full well
she’d keep doing it anyway –
the back and forth
the either, or
the up and down
saying one thing – doing another
It was then I knew
I’d come to love her contradictions
the “black and whiteness”
of it all, saying she “hated
red clothing” as “too trashy…
too showy…” then appearing
the next day in red jeans
and a crimson scarf, or –
of “stopping coffee for good…”
And a day later, ordering
a double expresso
and running in for a refill
“Extra strong!” I loved
the mixed messages –
the changeling in her
the chameleon nature;
an oil slick on water – a bird
a cat…then a bird
And I said so the other day
But she pretended not to hear
was laughing at “the silly clouds”
And why did I like her so much?
Must be, she reminded me
in her unpredictability
and her changes
of myself.


 

________

Biography
Tiểu sử

________

 

 

Last modified on 02/14/2007 6:00 PM
© 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

Đó là một ngày đen và trắng
không có màu và độ đậm lạt khác nhau
tại nơi uống cà phê ở Palisades
và nàng nói điều nàng nói
Nhưng tôi cảm nhận đó không phải
điều nàng muốn nói –
điều gì đó về việc “bỏ đi”
Nhưng người ta biết quá rõ
dù sao nàng vẫn tiếp tục làm điều đó –
tới rồi lui
hoặc cái này hoặc cái kia, hoặc
lên rồi xuống
nói một đàng – làm một nẻo
Lúc đó tôi hiểu ra
Tôi đã tới chỗ yêu mến những điều mâu thuẫn nơi nàng
cái sự “đen và trắng”
của mọi thứ, nói rằng nàng “ghét
quần áo màu đỏ” vì chúng “cực kì tồi tệ …
rất mực phô trương …” để rồi nàng hiện ra
ngày hôm sau trong quần jean đỏ
và khăn quàng đỏ thẫm, hoặc –
“thôi, dứt khoát bỏ cà phê …”
Và ngay ngày hôm sau, nàng gọi
một li expresso đúp [expresso: cà phê đậm]
uống xong chạy vào tiệm đổ đầy lần thứ nhì
“Đậm tàn canh nha!” Tôi yêu
những thông điệp trộn lộn đó –
sự đánh tráo nơi nàng
bản tính tắc kè hoa luôn đổi màu;
một váng dầu trên mặt nước – một con chim
một con mèo … rồi lại một con chim
Và một ngày kia tôi đã nói ra điều đó
Nhưng nàng giả đò không nghe
cười nhạo “những đám mây ngu ngốc”
Nhưng tại sao tôi thích nàng đến thế?
Hẳn phải là
qua tính thất thường chẳng thể đoán trước
và qua những đổi thay của nàng

khiến tôi nhớ về chính tôi