NIGHT AND DREAM

ĐÊM VÀ GIẤC MƠ

Ý Liên

 

 
 

 

 

 

Night comes between me and my shadow,
between the 60-watt lights those reading
news at night do not become tired, me and
patient fingers conversing with the computer.

Day breathes into my dreams, shades on the small
streets perfumed with incense, waves in the ocean.
The sun fall into the waters, unfathomably
green. In the provinces that I’ve traveled, there

is the crystalline laughter of my co-
travelers strange as the falling drops of
rain, and then the four seasons breathe by my
life. The first flamboyant Uất Kim Hương branches

open on the porch that has just thawed from
the snow. Drifting like the poppy blossoms
just bloomed. Spring time, jacaranda blossoms
dreamily waving, painting summer’s streets

purple. Poetry, bidding us to visit
the road home. Competing with the maple leaves
and chrysanthemum blooms dying yellow
the sleeves of autumn while poinsettias

put on a coat of red for the winter.
Waking up to splashes of rain, splattering
underfoot like sprinklers, while I am as
a blade of grass, fresh and wet in night drizzle.  

Forget sunshine, forget rain, show, allergies
And flu. There is a clear pure happiness                      in following my travel companions
afar toward my dreams, suddenly, a city

never seen, appears from amongst green trees.

April 28, 2000

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đêm vẽ lên bóng tôi những ngọn đèn
sáu mươi watt, người đọc tin tức về
khuya không mỏi mệt, tôi và những ngón
tay kiên nhẫn thầm thì chuyện trò cùng

máy vi tính. Ngày thở vào giấc mơ
tôi, bóng mát con đường nhỏ thơm hương,
biển vỗ  sóng. Mặt trời rơi trong nước,
xanh ngan ngát. Miền tôi đi qua, có

tiếng cười thủy tinh của bạn đồng hành.
Rất lạ như tiếng mưa rơi róc rách.
Rồi bốn mùa thở qua đời tôi, những
cành uất kim hương thứ nhất kiêu hãnh

trên sân vừa khô tuyết, lẳng lơ  như
hoa poppy rộ nở, vào  xuân, những
cánh hoa jacarda mơ mòng phơn
phớt, tím con đường mùa hạ. Thơ, rủ

nhau trên lối về, mặc cả với những
chiếc lá phong và hoa cúc nhuộm vàng
vạt áo mùa thu khi hoa poinsetta
mặc áo len đỏ thẫm mùa đông. Thức

giấc theo những cụm mưa, vỡ  xào xạt
dưới chân những vòi hoa sen, tôi như
ngọn cỏ,  tươi mát đẫm ướt sương đêm,
quên nắng, quên mưa, tuyết,  dị ứng, và

cảm cúm. Có  một niềm vui trong vắt
theo người bạn đồng hành xa lạ xuyên
vào giấc mơ tôi, bất ngờ từ một
thành phố có nhiều cây xanh chưa hề

gặp.

April 28-2000