THE WOMAN IN THE MIDDLE OF THE STATION

NGƯỜI ĐÀN BÀ GIỮA SÂN GA

Việt Hà

 

 
 

 

 

 

                                    For Thủy, a new female friend

Her luggage was a small valise that she
opened to show me. I didn’t notice
anything more than a few articles
of clothing and some personal items.

She said that she didn’t have any money
and the shop had already closed and so
she had to leave. I watched her carry her
luggage, tears in her eyes, stumbling as she

walked away. I know that no one can predict
what her future will be like. I asked: “Where
are you going?” She smiled bitterly: “I
am going anywhere that will take me,

whereever there’s work.” She said: “My daughter
lives far  away. She longs for the gifts I
send home to her every month.” I assume
that her daughter doesn’t yet know that she

lost her job, and she is lost in the middle
of the station. She has been in Germany
for four years and for four long years has lived  
as an illegal. Wherever she is

taken in, that is her home. She has to
save every cent that she can get so
that she can send money home to take care
of a daughter far away. She says, “My

daughter is in the third grade. The school is far
from home. I promised to buy her a new
bicycle. We’re poor. It has already
been four springs since I left home to go abroad.

But I send gifts home to my daughter every
spring. This year, the shop closed down and I lost
my job. Now I am all alone in the
middle of this station.” I met her accidentally

in the middle of the station, looking
at me with darkened eyes and wet tears.
The train will take her to some unknown place,
some hopeless end. When will she reach her station?

2004

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

            Mến tặng Thủy, cô gái mới quen

Hành trang của em là một chiếc
vali nhỏ, em mở ra khoe, tôi
chẳng thấy gì ngoài mấy bộ quần
áo và một vài tư trang cá

nhân. Em bảo tiền bạc tùy thân
em chẳng có, nhưng chủ quán đóng
cửa rồi nên em buộc phải ra
đi. Tôi nhìn em sách chiếc vali

trên tay, nước mắt vòng quanh rồi
lầm lũi bước, tôi biết tương lai
của em chẳng ai định được. Tôi
hỏi: Em đi đâu? Em cười chua

chát: Em tìm đến nơi nào nhận
em, có việc. Em kể: con gái
của em ở nơi xa, hàng tháng con
em đều mong mẹ gửi quà về.

Tôi đoán chắc con em chưa biết
mẹ mất việc, và đang thơ thẩn
một mình giữa sân ga. Em qua
Đức bốn năm và cũng bốn năm

phải sống cảnh i – lle – ga(1), nơi
nào nhận em thì nơi đó chính
là nhà. Hàng ngày phải em chắt
chiu, đếm từng cent nhỏ để em

gửi về nuôi một đứa con xa.
Em còn kể: Con em đang học
cấp ba, trường học của con cách
xa nhà. Em hứa tặng con xe

đạp mới, nhà nghèo, nên em thân
gái phải bôn ba. Đã bốn mùa
Xuân em đi xa. Xuân đến năm
nào em cũng có quà gửi về

cho con. Năm nay chủ quán đóng
cửa nên em mất việc, và bây
giờ một mình đứng trơ trọi giữa
sân ga. Tình cờ tôi được gặp

em giữa sân ga, nhìn em đôi
mắt quầng thâm, lệ ướt nhòa. Tàu
chở em đến miền vô vọng, bao
giờ em sẽ tới được sân ga?

2004

Ghi chú: illega: sống bất hợp pháp