UNTIL THERE IS NO MORE BREATH

CHO ĐẾN KHI NGỪNG THỞ

Trần Thị Minh Nguyệt

 

 
 

 

 

 

I’m so tired of the grunting stares of the
landlord and the apartment like a bread
oven. I crave to embrace the forest.
I miss the wind, I hunger for green trees,

I’m heart-broken for birds. Irritated
you drive like mad — gritting my teeth to hold
my heart in so it wouldn’t fall onto
the freeway, hoping no one notices

that I’m trading in my fears for happiness
down the road. Obsessed with exchanging
everything for happiness even though
I’ve never been able to hold on to happiness.

A few days ago I was a flood that
you enjoyed for its smoothness, you savored
and marveled and lost sleep over. Yesterday
I was a deep kiss very real at the

age of forty-five. Today I am the
famine of the century unable to
sense boredom, to sense hunger, not knowing
when to stop until there is no more breath.

9/2003

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngán ngấy cái nhìn gầm gừ của
tên chủ và căn apartment như lò
bánh mì, tôi thèm ôm rừng – nhớ
gió, đói ngàn ngọn cây xanh, tương

tư chim véo von. Được mời đi –
anh phóng xe như điên – cắn
răng giữ tim không rớt trên freeway
mong anh đừng biết tôi đang đổi

sợ hãi, mạng sống lấy hạnh phúc phía
trước. Đam mê đổi mọi thứ có
được để lấy hạnh phúc
dù chưa hề giữ được hạnh phúc.

Hôm kia tôi là nước trôi tuột
anh hứng giữ chút mượt mà, nhâm
nhi, thưởng thức và mất ngủ. Hôm
qua tôi là chiếc hôn sâu, rất

thật ở tuổi 45, anh ngã. Hôm
nay tôi là cơn đói thế kỷ
không biết chán không biết no không
biết dừng, cho đến khi ngừng thở.

Tháng 9 / 2003