REMEMBERING A PLACE THOUGHT FORGOTTEN

NHỚ VỀ MỘT NƠI TƯỞNG ĐÃ QUÊN

Trần Kiêu Bạc

 

 
 

 

 

 

Still the same dorm in the tiny little
corner of my memory. Still the same
dorm from my student days. Whose gate is green,
whose yard is grey! The two little girls,
Mỹ and Phương are now far from each other.
Where are the days when we could not be apart?
Why is it so hard to be together now?
The little girl of Gò Vấp could not meet
with her friend in Germany? The little girl
returning from Germany could bring all sorts
of things except for the shadow of her friend
etched into the old Lữ Gia dormitory.
Still the same dorm, a friendship. Still the same
dorm, a separation. The entrance gate
has closed, the alley remains the same as
the friendship, preserved by both sides! To speak
about the old Lữ Gia dorm is to speak
of the depths of friendship, not so easily
forgotten. A youth holding onto images
thought long lost. A golden age, a golden past,
a golden era for a dormitory,
forever close yet forever far away.

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vẫn là Cư xá cũ sót trong
tận cùng nỗi nhớ nhỏ nhoi còn
lại. Vẫn là Cư xá của thời
còn đi học năm nào. Cổng nhà
ai màu xanh, sân nhà ai màu
xám! Hai cô bé tên Mỹ và
Phương bây giờ xa nhau rồi! Còn
không những ngày không thể xa nhau
mà bây giơ lại khó gần nhau?
Cô Bé ở Gò Vấp làm sao
gặp ngươì bạn bên Đức được? Cô
Bé bên Đức về, đem đi thật
nhiều thứ nhưng không đem được bóng
bạn mình ngày xưa còn in sân trương
cư xá Lữ Gia. Vẫn cư xá,
một tình bạn. Vẫn cư xá, một
cách xa! Cổng rào đã đóng, con
hẻm còn nguyên như tình bạn lâu
nay vẫn giữ từ hai phía! Nói
về Lữ Gia như nói về một
độ sâu khó quên của tình bạn.
Một thời tuổi xuân, lòng còn bóng
hình tưởng như đã mất. Vàng son
một thuở, vàng son một quá khứ
là vàng son của một cư xá
mãi thân quen và mãi cách xa!