THE NUN

NGƯỜI NỮ TU

Quỳnh Thi

 

 
 

 

 

 


In the quiet monastery, the daily
singing and reading of prayers is now
absent. The air is heavy and all encompassing.
It has been only one year since liberation,

but the time seems a lot longer. Ly’s work came
to a sudden stop. Her school was temporarily
turned over to the authorities. Ly
doesn’t know what she needs to do.

She prays quietly and cries. The Mother
Superior said it was the will of God!
All of the Sisters have gone for
re-education. The monks had to re-enter

the world and so must the nuns. A teaching
career is reserved for government
officials only. In order to become
celibate one must have one’s background checked

for three generations! It is a truly
great revolution. The monasteries
were almost all taken over. But it is
not so, to say that is to sin; it is

not the policy. Jesus Maria
monastery had voluntarily
turned over its facilities; there was
no force whatsoever. As for Ly, what

will become of her now? Her family home
has been confiscated. Her mother and
younger siblings have all gone to the new
economic zone, while her father is in

re-education. Ly’s father is a poet.
All his life, he didn’t do anything
evil at all. The poet is a person
who scatters the seeds of love and humanity,

naive like a saint who has just left the
Paradise of God. Pity, it is not
possible to understand how he could
survive a place that is described as full

of hunger and suffering! Ly cries and
begs Mother Superior to let her stay.
So she lives “illegally” with senior
Sisters on the few acres of land that they

are allowed. Other than farming and planting,
Ly has been assigned to hard labor raising
pigs and cows. To ask in a whisper the
young man who lived next to Ly’s house. When they

were young, they had had intimate relations.
Now when he meets her, the circumstances
are different. They are older. She has
become a nun while he remains a wandering

romantic. They do not say much to each
other. It is mostly silence. The memories
of their youth reappear from the subconscious...
Suddenly he grabs Ly’s hand. Her hand is cold,

although it is warm and sunny outside.
“I am still under a celibacy vow, sir.”
He sadly lets go of her hand. “Please let
me apologize.” That is all and then

Ly rides her bicycle away, but Ly’s
soul had rested its wings in the light of
his eyes full of pain, lighting her path as
she pedals away, poor thing. Ly keeps her

head down while the winds blow through her hair,
tossed about like a lot of flowers,
her lips trembling with small tears that run down
in rows dripping onto the earth and sky,

her heartbeat irregular, blood pressuring
its center making her feel like it is
about to burst in both joy and fear. Ly knows
not, that he stands silently for a long time,

his thoughts clouded in his mind, his hands
in his pockets still unsure, yet feeling.
The last time he met Ly she was cutting
grass for the cows of the monastery,

her shoulders heavy with carrying grass,
carrying her fate. She had just put down
her load to rest under the shade of a
dried up tree by the side of the road.

He had come by coincidentally. Nervous
to see the slender girl, beautifully elegant.
He stopped and noticed that it was Ly. He kept
to himself his feelings for the nun.

The young girl of yesteryear... He said:
“Sister, let me carry your load for a distance.”
Ly wiped the sweat from her face, reddened and
gracefully pink as if in tears. She stuttered

out a thank you and then, as if someone had
forced her on or chased her, she picked up her
load and carried it as if running away
perhaps to disappear from this worldly

place full of sweetness with much to thirst for
like a cold drink along the roadside
but with not enough time to drink. She walked
quickly a short distance and then fell down

on the road. Not clear whether it was because
her strength had given out or because she
had stumbled on something his natural
reaction was to run quickly to her side

and help her up, but she had fainted.
He picked her up in his arms and ran
quickly toward the monastery to get help
Things blur and fade into the years. Today        
                       
he chanced to meet her again riding
her bike into town. The image of a
suffering nun and that of a small girl
once familiar many years ago melt

into each other, causing him to
become anxious beyond description.

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Trong nhà dòng im lặng những tiếng
hát lẫn câu kinh lời nguyện thường
ngày vắng bặt. Không gian nặng nề
trùm phủ. Mới giải phóng được một

năm, thời gian dài đằng đẵng. Công
việc của Ly ngưng nghỉ đột ngột.
Trường học của nàng được bàn giao
cấp thời cho nhà nước. Ly chẳng

biết phải làm gì, chỉ âm thầm
cầu nguyện lẫn than khóc. Mẹ bề
trên thì bảo là ý Chúa! Tất
cả các masoeur đi học tập

được khuyến cáo. Tu sĩ phải hồi
tục kể cả các nữ tu. Sự
nghiệp giáo dục chỉ dành cho đảng
viên nhà nước. Muốn đi tu lý

lịch cũng phải xét duyệt ba đời!
Thật là một cuộc cách mạng vĩ
đại. Cơ sở nhà dòng bị chiếm
đoạt gần hết. Mà không phải, nói thế

là có tội, không đúng chủ trương.
Giêsu Maria nhà dòng tự
nguyện bàn giao đấy chứ, có ai
cưỡng bức phải giao bao giờ đâu. 

Còn Ly bây giờ biết về đâu?
Nhà cửa của gia đình bị tịch
thu. Má và các em đi xây
dựng vùng kinh tế mới, còn ba

thì đi cải tạo. Ba Ly là
nhà thơ. Suốt đời ông có làm
gì ác đâu. Nhà Thơ là người
gieo vãi những hạt mầm yêu thương

và nhân hậu, khờ khạo như một
thánh nhân vừa rời nước Thiên đàng
của Chúa. Tội nghiệp, không hiểu ông
sống làm sao trong nơi chốn được

mô tả đói khổ vô cùng khủng
khiếp! Ly khóc than xin Mẹ bề
trên ở lại. Thế là nàng sống
“chui “ cùng với các sơ già bằng

mấy sào ruộng được cấp phát. Ngoài
việc canh tác trồng tỉa Ly được
giao chăn nuôi heo, bò cực nhọc.
Hồi nhỏ chàng ở gần nhà Ly.

Thuở hai trẻ qua lại thân thiết.
Nay gặp nàng. Hai người trong hai
tư thế khác nhau ở tuổi trưởng
thành. Nàng đã là nữ tu còn

chàng vẫn còn là một lãng tử
phiêu bạt. Họ nói ít hơn là
im lặng. Những kỷ niệm thơ dại
tiềm thức hiện về... Bất chợt chàng

nắm lấy tay Ly. Tay nàng lạnh
ngắt dù ngoài trời đang nắng ấm.
“Em còn tu mà anh. “Chàng buồn
rầu buông tay ra. “Cho anh xin

lỗi.” Chỉ vậy rồi Ly đạp xe
đi, nhưng hồn Ly đã đậu lại
trong ánh mắt chứa chan đau đớn
của chàng, chiếu dõi theo từng nhịp

chân đạp đạp thong thả, tội nghiệp.
Ly cứ cúi đầu gió bay tóc
xõa như  hoa, môi rung rung những
hạt nước mắt chảy đều nhạt nhòa

đất trời, tim nàng thì rạo rực,
nhịp đập dồn dập muốn vỡ tung
hân hoan lẫn ngân vang sợ hãi.
Ly biết đâu, chàng đứng lặng đã

lâu, lòng se thắt, tay vân vê
trong túi áo ngờ nghệch, thương cảm.
Lần trước chàng gặp Ly đi cắt
cỏ cho bò nhà dòng, vai nặng

trĩu, gánh cỏ gánh đời. Nàng vừa
hạ gánh xuống ngồi nghỉ trên một
gốc cây khô ven đường. Tình cờ
chàng đi ngang qua. Bồi hồi thấy

người con gái mảnh mai, nét đẹp
quí phái. Dừng chân lại chàng nhận
ra Ly. Lòng trắc ẩn ngậm ngùi
người nữ tu. Cô bé năm nào...

Chàng Nói. “Masoeur để con gánh
dùm một quãng. “Ly lấy tay quệt
mồ hôi nhễ nhại khuôn mặt ửng
lên mầu hồng kinh ngạc e lệ.

Nàng líu ríu nói cám ơn rồi
vội vàng như có ai thúc giục
hay xô đuổi, hấp tấp cất gánh
đi như chạy mong biến khỏi gã

trần tục ngọt ngào đang khao khát
như ly nước mát ven đường chưa
kịp uống. Đi nhanh được một quãng
nàng té xấp xuống mặt đường. Không

rõ vì gắng sức hay vấp phải
vật cản gì. Phản ứng tự nhiên
chàng chạy nhanh lại đỡ nàng lên,
nhưng nàng đã ngất xỉu. Chàng ôm

thốc bế nàng chạy nhanh về phía
nhà dòng để được cấp cứu. Bẵng
đi dễ đã dăm năm, hôm nay
tình cờ gặp nàng đạp xe xuống

phố. Hình ảnh người nữ tu khổ
hạnh và bóng dáng cô gái nhỏ
thương mến năm xưa quyện lẫn, xen
nhau làm chàng trai bồi hồi khôn

xiết.