SICK

ỐM

Quốc Sinh

 

 
 

 


 

 

Phở at Đề Thám junction is the best and
a bean ice-cream at Cung Ứng is the best.
Isn’t it so? When we are together         
no matter if it’s sweet or bitter, it’s best.

Afternoon on the stone benches of a park,
we invite each other to sit. Đá Chồng’s
waves wake up in the middle of the night.
The fruits and the flowers of Đầm Market

are sweet with honey. I look to the north
and see Bà Nằm Mountain in the horizon,
letting her hair down (all her life) I look
south and see Cầu Đá Palace amidst trees.

Why is H sick and silent like Bà Nằm
Mountain, all her life letting her hair down?
Why is H sick for this room to be sad
like the Palace fading amidst forests?

Let me run up to Long Sơn Temple and
ring bells for a while. I will light ten-thousand
incense sticks and pray for color to return
to your face. I remember when your laughter

was like the waves crashing onto a
beach. I remember when your outstretched arms
were as long as the seagulls’ wings flapping
in the open skies. And I took you out

to go stand by Bóng Bridge where we walked beneath
the Tháp Bà Tower, to wander on golden
beaches under moonlight, the passions before
we parted.

A wanderlust time in Nha Trang.          

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

Phở ngã tư Đề Thám là ngon nhất
và ly chè kem Cung Ứng là ngon
nhất, phải không H ơi. Khi chúng mình
ở bên nhau thì chút ngọt cay nào
 
cũng đều thành ngon nhất. Buổi chiều ghế
đá công viên cho đôi lứa rủ nhau
đến ngồi, con sóng Đá Chồng nửa đêm
thức giấc, hoa trái chợ Đầm ban mai
 
hương mật. Anh trông lên hướng bắc thấy
lưng chừng mây núi Bà Nằm suốt đời
xõa tóc, anh ngó xuống đằng nam thấy
biệt thự Cầu Đá đứng lẫn vào cây.
 
H ốm làm chi mà lặng im như
núi Bà Nằm suốt một đời xõa tóc,
H ốm làm chi mà căn phòng u
buồn như ngôi biệt thự chìm vào cây.
 
Để anh chạy lên Long Sơn Tự kéo
một vạn hồi chuông, thắp một vạn bó
hương cầu xin cho gương mặt em tươi
hồng trở lại. Anh nhớ mấy lúc em

 cười như sóng vỗ bờ thơ dại, anh
nhớ mấy lúc em dang tay reo như
hải âu bay giữa bầu trời. Rồi anh
lại đưa em đi chơi đưa em đi
 
chơi, cùng đứng bên thềm cầu Bóng cùng
đứng dưới chân Tháp Bà, cùng lang thang
ven biển trăng vàng óng, kỷ niệm lại
nồng nàn nồng nàn trước lúc chia xa.

 
Một thời lang thang, yêu iếc và mệt mề ở Nha Trang.