HUNGRY AND COLD PARTICLES

NHỮNG HẠT CƠ HÀN *

Phan Thị Trọng Tuyến

 

 
 

 

 

 

Monday, I saw her climbing up a hill,
her small back bent and her soft shoulders
heavy with a carrying pole. She said
matter-of-factly: its my parents’ karma.
On this pole’s end, is a basket of good,
On the other pole’s end, a basket of evil.
The public lines up to curse and criticize.
The table cloths spread, chairs, barbeque,
a picnic. Those who carry, carry. Those
who eat, eat. She knows acceptingly,
I turn my face downward — pensive, I turn
my back, grope for a sandwich, bite down.

Tuesday I still see her climbing uphill,
her small back still bent, a smile blossoming
through the sweat. Good and evil both heavy
alike. Still those who stand around praising
and criticizing. There’s no good or evil,
my little Sisyphus, it’s always the
stock market’s season, great-small, intelligent
intelligentsia, global-national,
Model. Principle. Determination. You
quietly add: “Sad-happy-angry. Vengeful.
Separated. Happiness. False. True.
North-South.” Climb. Forget her, I get out of
the way angrily. Cringing. Oh, her. Climb,
climb, go ahead and climb your life away!

Friday-Saturday, January-April.
Dry-wet. Still her climbing uphill in whose life
(Mine?) Throw away the carrying pole and
baskets and put them all in a back-pack.
Round, blood shot eyes swelling with insanity,
Intense, enduring, climbing. Without
looking up, no longer innocent-looking,
she looks at me climbing, eyes on the back
of hands, hearts, wilting. It is already

September, October, the Year of the Dragon, the
Year of the Dog. She, the mountain on her
head. Climbing without shoes, uphill.
Her steps irregular, her lips and teeth
grit down tightly. Those coming down the hill
always invest in real estate. Services,
unions, marketing, investing. Gold standards.
The mountain rises straight up my dear. Stop!
Hong Kong. Paris. Vladivostok. Sàigòn.

Hànội. Biển Hồ. Bangkok. No matter, still
keep climbing, faster, life’s matters must certainly
lie down together impervious to everyone.
How to make her see that I am also
universal. A smart dust! Please help me remove
this dust. Looking up, over there, my dear,
the pinnacle. You’re here stop now and unload
Your burden. Let’s go into town with who?                  
(Me?) and listen to Steve Tracy blow               
the saxophone, watch Pina Pausch dance
the flamenco. Zidane play ball. Williams                        
play tennis. You and I on the Blue Boulevard
drink with the choicest food. You laughing at me
teasingly. No the pinnacle is still
far away, and you are still heavy with
karmic burdens. I laugh. I don’t know how

to express myself. You are I and I
am you. We don’t chose our fate, we don’t wish
to be Sisyphus. We bear no life burdens
for anyone else. We are hungry and cold
particles discovering each other.
Dreaming of one energy, fusing together
as one. Love. Regardless of the colors
of the world. Resist. My dear. Wait for me
to pack my things. To climb with you. Free
of what others think. We climb the hills. There
are many Sisyphuses looking on peacefully.
Looking on peacefully. Looking on, looking on...

8/2002
Sent to Khánh Trường.

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

thứ hai, tôi thấy em đang leo ngược             
dốc. Lưng nhỏ cong mềm vai oằn quang               
gánh. Em hồn nhiên: ấy nghiệp dĩ mẹ              
cha. Thúng thiêïn bên này, bên kia thúng               
ác. Thiên hạ xếp hàng hò reo mắng              
nhiếc. Trải khăn, ghế, nướng thịt cùng píc              
níc.  Ai gánh gánh, ai ăn ăn. Em               
độ lượng gật gù. Tôi cúi mặt băn              
khoăn. Quay lưng, mò tìm sandwich, gặm
              
thứ ba, tôi thấy em vẫn leo ngược              
dốc. Lưng nhỏ vẫn cong, môi hồng cười               
nụ. Thiện ác đôi bề vẫn nặng như                
nhau. Vẫn kẻ đứng ngồi khen chê quang              
quác. Thiện ác gì đâu em Sisyphe               
mùa chứng khoán,  vĩ /vi mô. Tri /trí               
thức. Toàn cầu. Dân tộc. Mô hình. Kiên              
định. Quyết tâm. Em lặng lẽ thêm: buồn               
vui/ giận dỗi. Oán hận/ li khai. Hạnh              
phúc. Ngụy Chân/ Nam Bắc. Leo. Thôi mặc              
em, tôi giận đứng bên lề. Nhăn nhó.               
Ừ, em. Leo, leo đi, cho hết kiếp!
                     
              
thứ sáu / bảy, tháng giêng/ tư, trời khô/             
ướt. Vẫn là em leo ngược dốc đời              
ai (tôi?). Quang gánh dồn vào một túi,               
đèo trên lưng. Mắt tròn gân máu đỏ,              
mùi điên dại. Miệt mài. Bền bỉ. Leo.               
Không nhìn lên, em hết hồn nhiên              
ngó tôi đang đếm mắt sau lưng, tim               
trên tay, héo. Tháng chín tháng mười rồi

năm rồng năm chó. Em. Đội núi. Chân
không, leo ngược dốc. Nhịp bước chẳng đều,
môi răng mím chặt. Người xuống núi mãi
kinh doanh địa ốc. Dịch vu,ï công đoàn,
khuyến mãi, đầu tư. Kim ngạch. Dốc đứng,
em ơi. Stop! Hồng Kông. Paris.

Vladivos tok. Sài Gòn. Hà Nội.
Biển Hồ. Băng Cốc. Kệ. Vẫn em miệt
mài, leo, nhặt nhạnh. Những sự đời — nhất
thiết phải nằm chung — Và không cần ai
đếm xỉa. Làm sao, cho em thấy tôi
cũng là càn khôn. Hạt bụi khôn! Xỉa
giùm tôi hạt bụi. Ngước nhìn kia, em
ơi: ồ đỉnh dốc. Đến rồi em, hãy
dừng chân trút gánh. Xuống phố cùng ai
(tôi?) nghe Steve Tracy thổi saxo,
xem Pina Pausch nhảy flamenco.
Zidane đábanh. Williams làm Vệ
Nữ. Em cùng tôi vỉa hè Hàng Xanh
say mèm đặc sản. Em cườiâ tôi ngốc
nghếch: không, đỉnh dốc còn xa, và em
vẫn còn nặng nghiệp. Tôi cười tôi không

biết ngỏ tình tôi. Tôi  là em và
em cũng là tôi... Không chọn nghiệp, chẳng
muốn làm Sisyphe. Không gánh nợ đời
giùm cho ai hết. Là những hạt cơ
hàn (bản?), tìm nhau. Mơ một từ trường,
quyện thành một khối. Yêu. Bất kể chuyện
toàn cầu bản sắc. Hãy gượm. Em ơi.
Chờ tôi khăn gói. Cùng leo. Kệ người
ta. Dốc cũng leo. Nên nhiều Sisyphe
bình an đứng ngó. Bình an đứng ngó.
Bình an đứng… ngó.

*    Nhại tựa Les particules  élémentaires (Houellebecq)